Chương 1767: Đến với ta

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1767: Đến với ta

Thật không thể tin được.

Kiếm Tổ tiền bối lại bị nàng chém giết?

Hư Linh Diễn từ trên cao bay xuống, giống như như một vị nữ ma, hơn nữa áo đầy máu càng khiến nàng trông khủng bố hơn.

Nơi đi qua, sương máu bốc lên, từng bóng người hóa thành hư vô.

Nàng điên cuồng đoạt tính mạng kẻ địch như thế, mọi người sợ tới mức lui ra ngoài Hư Vô Thần Cung.

Người chạy nhanh nhất không ai khác chính là Sở Thiên, nhưng sao Hư Linh Diễn có thể dễ dàng buông tha hắn ta chứ. Đột nhiên, thân ảnh mọi người chạy trốn dừng lại như bị một nguồn thần lực mạnh mẽ nào đó trói buộc, chờ bọn họ phục hồi tinh thần lại đã phát hiện mình đang ở trong một thế giới độc lập.

Thế giới trong lòng bàn tay.

Không sai, đây chính là thần thông mà Hư Linh Diễn đang dùng, trong nháy mắt khống chế tất cả mọi người ở trong tiểu thế giới.

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ tung truyền ra, Hư Linh Diễn bóp nát thế giới trong lòng bàn tay, điều này cũng có nghĩa là đám người Sở Thiên sẽ chết.

Cả đời đẹp đẽ cứ kết thúc như vậy.

Nhìn Hư Vô Thần Cung khôi phục yên bình, Hư Linh Diễn phun ra một ngụm máu, người nàng lung lay sắp đổ, suýt nữa ngã trên mặt đất.

Hư lão và Dị Phong Huyền xuất hiện bên người Hư Linh Diễn, hai người đều lo lắng nhìn nàng: “Lão Ma, dẫn lão tổ rời đi, Quân Vô Ý còn chưa chết đâu.”

“Các ngươi mau đi tổ địa, ta không xuất hiện , các ngươi cũng không cần đi ra.”

Hư lão nói: “Diễn Nhi, lão tổ còn chưa chết, sao có thể để một mình ngươi nhận lấy tất cả chứ.”

Hư Linh Diễn lạnh lùng nói: “Lão Ma, lập tức dẫn lão tổ rời đi, chậm sẽ sinh biến.”

Dứt lời, trong hư không lập tức xuất hiện một đoàn vòng xoáy kiếm khí thật lớn, Quân Vô Ý quả nhiên ở trong đó.

Hắn ta nhìn xuống phía dưới, coi thường Hư Linh Diễn: “Ve sầu thoát xác, lần này lão phu xem ngươi có thể chạy trốn đến nơi nào.”

Lòng bàn tay Hư Linh Diễn xuất hiện một bình ngọc, chính là thứ ngày đó Diệp Trường Sinh để lại cho nàng. Nàng giơ tay lên uống một hơi cạn sạch, vết thương trên người nhanh chóng khép lại.

Trong lòng nàng hiểu rõ, tiếp theo chính là một trận chiến liều mạng. Nếu là lúc thực lực của nàng ở đỉnh cao thì thật sự không cần e ngại Quân Vô Ý.

Nhưng thân thể của nàng mới khôi phục không lâu, cho dù ăn linh dịch Diệp Trường Sinh cho thì vẫn không cách nào tăng tới cao nhất trong thời gian ngắn được.

Ngay sau đó, trong tay nàng lại xuất hiện một bình ngọc, từ từ mở ra, lại là một giọt máu.

“Trường Sinh đưa huyết mạch của hắn cho ta?”

“Vậy bình ngọc cuối cùng là gì?”

Không kịp suy nghĩ quá nhiều, nàng uống luôn giọt máu này. Khi huyết mạch cảu Diệp Trường Sinh vào trong cơ thể, hơi thở trên người Hư Linh Diễn bắt đầu thay đổi.

Dưới sự điên cuồng tăng vọt, nàng phóng thích uy áp cũng khiến Quân Vô Ý cảm thấy sợ hãi.

Đó là...

Sức mạnh huyết mạch thật đáng sợ.

Quân Vô Ý có thể cảm nhận được rõ ràng, vừa rồi huyết mạch mà Hư Linh Diễn ăn đang điên cuồng cắn nuốt huyết mạch của Tuyệt Tuyệt Tử, đây mới là điều đáng sợ nhất.

Nhìn khắp vũ trụ, huyết mạch có thể đấu được với Hư Vô của Tuyệt Tuyệt Tử tuyệt đối sẽ không quá hai cái.

Ngay cả huyết mạch Cấm Kỵ trong lời đồn cũng kém hơn huyết mạch Hư Vô một chút, bởi vì Tuyệt Tuyệt Tử từng chém giết một cường có huyết mạch Cấm Kỵ, thế mà hiện tại lại xuất hiện một tồn tại có huyết mạch mạnh hơn Hư Vô.

Con ngươi Quân Vô Ý lập tức sáng lên, trong mắt lộ ra sát ý nóng rực. Nếu hắn ta chém giết Hư Linh Diễn, huyết mạch này sẽ thuộc về hắn ta.

Không thể để nàng tiếp tục đột phá được.

Quân Vô Ý vừa muốn tấn công Hư Linh Diễn thì trong hư không lại xuất hiện ba bóng người. Khi bọn hắn nhận thấy được sức mạnh huyết mạch, ánh mắt cũng trở nên vô cùng tham lam.

Người tới không phải ai khác, chính là Dương Thần, Hồn Đế và Viêm Đế.

Bọn hắn đi chém giết Hư Linh Diễn nhưng lại để nàng chạy trốn, lợi dụng thời không sai vị trí mà may mắn thoát được một kiếp.

Dương Thần trầm giọng nói: “Huyết mạch thật mạnh mẽ, ta lấy, hai vị không có ý kiến chứ?”

Hồn Đế nói: “Không có ý kiến, chúng ta đều theo nhu cầu của mình.”

Viêm Đế phụ họa: “Bắt đầu đi.”

Dương Thần quay đầu nhìn về phía Quân Vô Ý: “Các hạ cũng không cần góp vui nữa, mau rời khỏi nơi này, không thì lát nữa linh khí sẽ đả thương ngươi.”

Quân Vô Ý cười nói: “Lão phu biết ba vị, các ngươi có thể nhìn thấy ánh mặt trời, không thể thiếu sự giúp đỡ của lão phu.”

“Lần này liên thủ đánh một trận đi.”

Dương Thần cười nói: “Nếu các hạ có hứng thú, vậy thì cùng nhau.”

Khoảnh khắc này.

Hư Linh Diễn nhận thấy được uy áp bốn người phóng thích, vẻ mặt trong nháy mắt trở nên ngưng trọng. Nàng đang ở thời khắc đột phá quan trọng, nếu bị bốn người cắt ngang thì khó mà lường được hậu quả.

Rơi vào đường cùng, nàng chỉ có thể lấy ra một cái bình ngọc cuối cùng, sau khi mở ra thì không phải linh dịch, cũng không phải huyết mạch.