Chương 1772: Đại chiế
Đạo Huyền Không nói: “Hồi Linh Ma đại nhân, thân phận người này không chỉ đơn giản là hậu duệ Hỗn Độn Tộc, nhưng Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm ở trong tay hắn, có thể chắc chắn người này là địch của chúng ta, không trừ đi, hậu hoạn vô cùng.”
Khởi Nguyên Linh Ma Đạo Vô Thủy gật gật đầu: “Mặc kệ hắn có bối cảnh gì, nếu là kẻ địch của chúng ta, vậy thì giết không tha.”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Bất Tử Trụ Quốc là nỏ mạnh hết đà, bọn hắn chạy trốn đến Bất Tử Tộc kéo dài hơi tàn bằng tòa đại trận này. So ra thì lão phu càng thấy hứng thú với người này hơn.”
Đạo Huyền Không nói: “Có Linh Ma đại nhân ra tay, người này tất phải chết.”
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ mạnh truyền ra, kiếm khí bao phủ trên người Diệp Trường Sinh khuếch tán ra ngoài, bầu trời khôi phục bình tĩnh.
Một người đứng ngạo nghễ trên hư không, nhìn cường giả và đại quân Khởi Nguyên Ma Tộc không ai bì nổi trước mắt.
Khá lắm, lần này kích thích.
Thoáng cái có nhiều cường giả như vậy, rốt cục có thể buông tay buông chân đánh một trận.
Tàng Thất cắn nuốt ma khí xong thì đứng dậy, hoảng sợ nhìn trăm vạn ma binh, hắn xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Diệp huynh, gọi người đi, chúng ta có thể không gánh được.”
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn Tàng Thất: “Vì sao ngươi không cho ta chạy trốn?”
Tàng Thất nói: “Ta hiểu Diệp huynh, ngươi sẽ không chạy trốn.”
“Vậy ngươi vẫn không hiểu rõ ta.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, thân ảnh bay ngược ra sau, tiện tay vung lên thu hai người Đế Vô Tình, Đế Thần vào trong Thương Khung Thần Cung.
Ngay sau đó, Trụ Côn biến mất không thấy đâu.
Hai người này đã thần phục hắn, đương nhiên hắn không thể để hai người chết trong tay đại quân Khởi Nguyên Ma Tộc.
Tàng Thất thấy Diệp Trường Sinh lui đi, sắc mặt chợt thay đổi: “Diệp huynh, huynh có độc!”
Không phải kiếm tu bất khuất, thẳng tiến không lùi sao?
Lần thứ hai đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh, Tàng Thất kinh ngạc nói: “Diệp huynh, ngươi sẽ không thật sự muốn chạy trốn chứ?”
“Ngươi đã từng nghe chiến lược rút lui chưa?” Diệp Trường Sinh nói một câu, ánh mắt xẹt qua trên người Đạo Vô Thủy: “Hắn sẽ không để ta rời đi, ta chỉ thi hai người Đế Vô Tình vào trong Thần Cung để bọn họ không bị thương.”
Tàng Thất gật gật đầu: “Diệp huynh, huynh cố ý đúng không? Huynh để Đế thí chủ tiến vào Thương Khung Thần Cung chỉ là bước đầu tiên, mục đích thật sự là để cho mọi người nhận ra được hơi thở của cường giả trong Thần Cung.”
Diệp Trường Sinh: “…”
Có cần phức tạp như vậy không? Hòa thượng suy nghĩ quá nhiều rồi.
“Hòa thượng, ngươi nhìn ma tu đầy trời kìa, một người một nửa được không?”
Tàng Thất vội vàng nói: “Diệp huynh, có phải ngươi quá coi trọng ta không, ta thật sự không được.”
“Thực lực không đủ thì gom góp đan dược.” Diệp Trường Sinh đưa một bình ngọc cho Tàng Thất: “Bình đan dược này có thể khiến người đứng lên hoàn toàn.”
“Vẫn cần phải bù đắp chênh lệch về cấp bậc.”
Đạo Vô Thủy thấy hai người trò chuyện cở mở, không để lão ta vào mắt chút nào hay cảm giác tồn tại của lão ta quá thấp?
Nhưng trăm vạn ma binh trước mắt mà hai người vẫn dám nói chuyện, có phải quá kiêu căng rồi không?
“Huyền Không, Vân Vận, dẫn người đi lấy mạng bọn hắn!”
Dứt lời, lão ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn hư không: “Nếu chư vị đã tới thì hãy xuất hiện gặp mặt.”
Bịch.
Bịch.
Từng bóng người từ trên cao bay xuống, xuất hiện trước mặt Đạo Vô Thủy, người tới không phải ai khác, chính là Quân Vô Ý, Hồn Đế, Viêm Đế và Dương Thần.
Bốn người đuổi theo Hư Linh Diễn tới nơi này nhưng lại không có tung tích của nàng.
Nhưng ngay khi bọn hắn đang nghĩ mãi không ra thì hơi thở của Hư Linh Diễn lại xuất hiện lần nữa. Trong nháy mắt, Hồn Đế nhìn chằm chằm Diệp Trường Sinh.
Hắn ta biết Hư Linh Diễn ẩn náu trên người Diệp Trường Sinh, xem ra lần này hắn ta đã nhặt được đồ quý.
Trên người Diệp Trường Sinh có thẩn hỏa, thần hồn, huyệt mạch là chí bảo vô thượng với Hồn Đế, Viên Đế và Dương Thần, giá trị của hắn là vô tận.
Một Hư Linh Diễn đã kiến bọn hắn hưng phấn không thôi, bây giờ lại thêm Diệp Trường Sinh, thu hoạch lớn đến mức khiến bọn hắn điên cuồng.
Quân Vô Ý điên cuồng đến mức nhìn chằm chằm vào Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm phía trên. Diệp Trường Sinh có thể là kiếm tu, vậy thì chí bảo kiếm đạo trên người hắn đều sẽ thuộc về hắn ta.
Bốn người đương nhiên hiểu rõ nhóm người Đạo Vô Thủy chắc chắc cũng đến vì chí bảo trên người Diệp Trường Sinh.
Như vậy lại rắc rối rồi.
Đạo Vô Thủy quay đầu nhìn về phía Quân Vô Ý: “Nói vậy mục tiêu của bốn vị giống lão phu, vậy thì trước tiên hãy chém giết hắn rồi chúng ta ngồi xuống từ từ thương lượng những chuyện khác?”
Quân Vô Ý nói: “Còn không biết các hạ là ai?”
“Khởi Nguyên Ma Tộc, Linh Ma Đạo Vô Thủy.”
“Các hạ là ai?”
Quân Vô Ý nói: “Lão tổ Hư Vô Kiếm Cung, Quân Vô Ý.”
Đạo Vô Thủy híp mắt: “Không ngời bốn vị đến từ Hư Vô Chi Địa, thuận tiện hỏi một câu, Khởi Nguyên Cấm Khu còn ở đó không?”