Chương 1773: Đại chiến 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1773: Đại chiến 2

Quân Vô Ý gật đầu: “Vẫn còn!”

Đạo Vô Thủy cười: “Vô số năm tháng trôi qua, không nghĩ tới Khởi Nguyên Cấm Khu còn ở đó, xem ra lần này chúng ta trở lại đúng lúc.”

Sau khi cảm khái xong, thân ảnh lão ta chợt lóe, chém giết về phía Diệp Trường Sinh, đồng thời truyền âm cho đám người Đạo Huyền Không.

Nếu mục tiêu của mọi người đều rõ ràng, đương nhiên là ai ra tay trước sẽ chiếm lợi thế, ai chém giết Diệp Trường Sinh trước, chí bảo sẽ rơi vào tay người đó.

Nhìn thấy cảnh này, đương nhiên bốn người Quân Vô Ý không cam lòng ở sau, hóa thành từng tàn ảnh xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh, công kích cuồng bạo hội tụ qua.

...

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ lớn truyền ra, bầu trời chấn động.

Từng tấc từng tấc không gian sụp đổ, Diệp Trường Sinh bay ngược ra ngoài, Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm trong tay chống đỡ thân thể, khóe miệng tràn ra máu tươi.

Hắn đón nhận một kích mà mọi người liên hợp một cách cưỡng ép, dường như điều đó đã đạt tới cực hạn của hắn, tuy rằng hắn có được bất tử bất diệt kim thân nhưng cấp bậc vẫn có giới hạn.

Cho dù hắn vượt cấp khiêu chiến nhưng cũng không thể chém giết tất cả mọi người trước mắt được.

Cấp bậc của nhóm người Quân Vô Ý, Dương Thần, Hồn Đế, Viêm Đế, Đạo Vô Thủy đều ở Hỗn Nguyên Thần cao nhất.

Cấp bậc chênh nhau quá nhiều.

Mọi người thấy Diệp Trường Sinh bình yên vô sự thì đều chấn động, không nghĩ tới hắn có thể chống đỡ được.

Linh khí trên người Quân Vô Ý tăng vọt điên cuồng, lấy ra một thanh kiếm lớn màu vàng: “Hư vô kim kiếm.”

Hắn ta tức giận chém một kiếm xuống. Khi kiếm cách Diệp Trường Sinh trong gang tấc thì lại có một kiếm màu vàng xuất hiện, có điều kiếm xuất hiện lần này là Thần Ma Kim Kiếm của Diệp Trường Sinh.

Ầm.

Ầm.

Hai kiếm vàng va chạm cùng một chỗ, vô lượng ánh kiếm màu vàng bắn ra ngoài, chiếu rọi bầu trời sáng như ban ngày.

Diệp Trường Sinh từ từ bay lên trời, sau lưng xuất hiện hai bóng dáng là Vĩnh Hằng Thần và Vĩnh Hằng Ma, trong tay bọn họ đều cầm một thanh cổ kiếm.

Ngay sau đó, hai bóng dáng xoay tròn trên không trung, Thần Ma hợp nhất, cử thế vô địch. Hai cổ kiếm quét ngang hư không, kiếm khí cắt thẳng qua trên người mấy người.

Mọi người lui về phía sau liên tục, không ngừng phát động công kích để ngăn cản Diệp Trường Sinh tiến công. Bọn hắn vô cùng hoảng sợ, khó tin rằng một mình Diệp Trường Sinh có thể chống lại bọn hắn lâu như vậy.

Quân Vô Ý từ từ ổn định lại, quay đầu nhìn về phía ba người Hồn Đế: “Vĩnh Hằng Thần Ma, thế mà hắn lại khiến Vĩnh Hằng Thần và Vĩnh Hằng Ma hợp làm một, không phải nói Vĩnh Hằng Chi Địa đã bị hủy diệt sao? Vì sao hắn lại có truyền thừa Vĩnh Hằng Thần Ma?”

Hồn Đế híp mắt, vẻ mặt nghiêm nghị: “Thân phận người này rất khó hiểu, ngay cả bản đế cũng không thể kiểm tra thần hồn của hắn, nhưng có thể xác định một chuyện, thần hồn của hắn cũng không hoàn chỉnh.”

Đến bây giờ bọn hắn còn không biết thân phận thật sự của Diệp Trường Sinh.

Quân Vô Ý lại nói: “Trên người người này có quá nhiều bí mật, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc, nếu không sẽ mang đến cho chúng ta phiền phức rất lớn.”

Viêm Đế nói: “Hắn có quan hệ với Hư Linh Diễn, há có thể buông tha.”

Dứt lời, biển lửa vô tận đốt sạch bầu trời, trong nháy mắt cắn nuốt về phía Diệp Trường Sinh.

Thật ra không biết, Diệp Trường Sinh không sợ lửa nhất, bao nhiêu thần hỏa cũng không gây ra tổn thương cho hắn.

Xuy.

Xuy.

Từng ánh kiếm chém biển lửa, Diệp Trường Sinh ngự kiếm mà đi, thúc dục vô số kiếm khí bao bọc trên người mình.

Dưới sự vây công của mọi người, hắn có thể đứng ở thế bất bại, chỉ cần một hơi thở còn tồn tại, kiếm khí của hắn sẽ cuồn cuộn không ngừng, những người này đừng mơ giết được hắn.

Nhưng mục đích của hắn là muốn chém giết mọi người chứ không phải ở đây dây dưa tiếp với bọn họ.

“Diệp huynh chớ hoảng hốt, bần tăng đến giúp ngươi một tay.” Giọng nói của Tàng Thất truyền đến, thân ảnh xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh.

Vô tận Thiên Phật buông xuống, hạo nhiên chính khí và Phật Pháp vô biên phổ độ, Diệp Trường Sinh quay người nhìn lại: “Hòa thượng, cuối cùng ngươi cũng nguyện ý tăng thực lực tới đỉnh cao.”

Tàng Thất cười khổ một tiếng: “Diệp huynh, vì ngươi, ta nguyện xông pha khói lửa, cho dù Phật bỏ mình rơi cũng không tiếc.”

Không ai biết Tàng Thất đã trải qua những gì khi tăng cấp bậc lên đến như bây giờ.

Ngay cả Diệp Trường Sinh cũng không biết.

Phật diệt!

Tàng Thất vỗ một chưởng xuống người hai người Quân Vô Ý và Đạo Vô Thủy: “Diệp huynh, những người khác giao cho ngươi, hai người này để bần tăng là được.”

Vẻ mặt Diệp Trường Sinh hơi đổi, không nghĩ tới Tàng Thất lại chọn ngăn cản hai người có thực lực mạnh nhất: “Hòa thượng, ngươi cẩn thận một chút.”

Ầm.

Một chưởng hạ xuống, trong hư không đột nhiên xuất hiện một chưởng ấn giống như lỗ thủng bầu trời.

Quân Vô Ý nói: “Tiểu hòa thượng, ngươi mạnh mẽ dùng bí thuật tăng tu vi, cho rằng như vậy có thể ngăn cản chúng ta sao?”