Chương 1776: Thì ra là Đại sư tỷ
Hiện tại hắn có thể hiểu rõ bất cứ kiếm đạo nào, đây cũng là lý do hắn dám tự xưng kiếm đạo của mình vô địch.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ mạnh truyền ra, Quân Vô Ý xẹt qua, ngăn cản công kích của Ngũ Phương Thiên Lệnh. Diệp Trường Sinh lẳng lặng nhìn chăm chú vào phía trước, trong hư không vô tận đột nhiên xuất hiện mấy trăm kiếm lâu.
Không sai, đây chính là Thông Thiên Kiếm Lâu mà ngày đó hắn đã luận bàn với Linh, quả thực kinh khủng như vậy.
Quân Vô Ý còn chưa hiểu rõ Ngũ Phương Thiên Lệnh thì kiếm khí trong Thông Thiên Kiếm Lâu đã bắn tới, nhiều đến mức khiến người ta khó lòng phòng bị.
Thiên tài kiếm đạo, không, phải là quỷ tài kiếm đạo.
Tuổi còn trẻ lại chơi kiếm thành như vậy, Quân Vô Ý cảm thấy khó có thể tin được...
...
Lúc này.
Hư không vô tận.
Một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện, nữ tử mặc quần áo màu vàng nhạt, xinh đẹp da trắng, hơi thở trên người vô cùng thánh khiết.
Nàng quay đầu nhìn về phía Đại Thiên Vũ Trụ, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ kinh ngạc: “Ngũ Phương Thiên Lệnh, chẳng lẽ là sư phụ?”
Nói đến đây, nàng dừng một chút, nhìn về phía người bên cạnh: “Các ngươi về tông môn trước, ta có chút chuyện cần làm.”
Một nữ tử nói: “Tông chủ, chúng ta đi với ngươi!”
Nữ tử váy vàng nhạt nói: “Không cần, ta đi xử lý một ít chuyện riêng, sẽ trở về ngay.”
Dứt lời, bóng người nữ tử biến mất trên hư không vô tận, không gian phía trước tựa hồ bị xé rách trong nháy mắt...
Trong hư không.
Quân Vô Ý bị nhốt trong Thông Thiên Kiếm Lâu, kiếm khí vô tận bắn vào trên người hắn ta, giờ khắc này, hắn ta trở nên nóng nảy, vì sao không có cách nào phá hủy Kiếm Lâu?
Công kích của hắn ta càng mạnh, kiếm khí của Kiếm Lâu càng mạnh.
Nó giống như chuyển toàn bộ công kích của hắn ta lên người chính hắn ta, cái này thật quái dị, hơn nữa trên đầu còn có công kích của Ngũ Phương Thiên Lệnh, điều này khiến cho Quân Vô Ý vô cùng nghẹn khuất.
Hắn ta không cách nào thoát khỏi sự trói buộc của kiếm khí thì nói gì đến chém giết Diệp Trường Sinh?
Đột nhiên.
Hắn ta phát hiện một vấn đề, Kiếm Lâu phóng thích kiếm khí lại biến hóa theo tâm tình của hắn ta, hắn ta dường như đang nghĩ tới điều gì đó.
Đó là một cảm giác rất huyền bí.
Dường như sắp chạm vào, nhưng luôn luôn cảm thấy hư vô mờ ảo.
Quân Vô Ý biết hiện tại hắn ta không thể nào tìm hiểu được áo nghĩa kiếm đạo của Diệp Trường Sinh, ít nhất trong thời gian ngắn còn không được.
Hắn ta cố gắng khiến mình bình tĩnh lại, khoanh chân ngồi trong vòng xoáy kiếm khí, tùy ý để vô lượng vòng xoáy kiếm khí đi khắp người.
Diệp Trường Sinh thấy Quân Vô Ý muốn tìm hiểu áo nghĩa kiếm đạo của mình thì nhếch mép cười: “Ngươi từ từ bận rộn, ta sẽ không chơi với ngươi.”
Kết quả bóng dáng hắn chợt lóe, đi tới bên người Hư Linh Diễn, giơ tay lên đánh một quyền về phía Dương Thần.
“Vẫn Tinh quyền!”
Một quyền đánh nát một hành tinh.
Đối mặt với công kích mạnh mẽ như vậy, Dương Thần cũng không tránh né mà trực tiếp nghênh đón.
Ầm.
Hai người lần lượt lui về phía sau, tay áo tung bay gào thét giống như hung thú bay lượn, Hư Linh Diễn quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh: “Trường Sinh, đang có rất nhiều cường giả chạy tới nơi này, ngươi hãy tranh thủ dẫn người rời đi.”
Diệp Trường Sinh nói: “Rời đi? Người nên đi không phải là chúng ta.”
Hư Linh Diễn nói: “Ba người bọn họ không có uy hiếp lớn, nhưng sau lưng Quân Vô Ý có Hư Vô Kiếm Cung, còn có Vũ Trụ Cấm Viện.”
Diệp Trường Sinh cười nói: “Vậy để cho bọn họ đến nơi này, hình như ta cũng có chút bối cảnh, đến lúc đó so xem bối cảnh của ai mạnh hơn.”
Hư Linh Diễn không nói gì nữa, mạnh mẽ tấn công Hồn Đế và Viêm Đế, bầu trời vô tận trong nháy mắt bị hủy diệt.
Hai người Hồn Đế biến mất trong hư không, Dương Thần thấy hai người rời đi: “Hư Linh Diễn, chúng ta sẽ còn trở lại.”
Hư Linh Diễn nói: “Muốn chạy trốn, ta đồng ý chưa?”
Một vệt sáng bắn ra ngoài, nàng đuổi theo hướng ba người rời đi. Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn Tàng Thất và Triệu Đức Trụ, cuối cùng hắn lựa chọn ở lại.
Hắn tin Hư Linh Diễn sẽ bình an trở về, nhưng trước mắt tình huống của Tàng Thất không phải rất tốt, hắn có thể nhận thấy được linh khí trong cơ thể Tàng Thất đang cạn kiệt một cách điên cuồng.
Diệp Trường Sinh híp mắt, biết mình sơ suất, thân ảnh chợt lóe lên đi tới bên người Tàng Thất: “Hòa thượng, nhanh chóng áp chế cấp bậc xuống.”
Tàng Thất nhìn Diệp Trường Sinh: “Diệp huynh, ta còn có thể đánh chết hai người nữa.”
Diệp Trường Sinh đi tới sau lưng Tàng Thất, giơ tay lên, lòng bàn tay dán lên vai hắn, bốn linh khí không ngừng mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể Tàng Thất.
Tàng Thất vội vàng nói: “Diệp huynh, đừng như vậy...”
Diệp Trường Sinh: “...”
Mẹ nó, một câu nói này có thể khiến người ta có suy nghĩ khác, ta chỉ dùng linh khí giúp ngươi áp chế hơi thở cuồng bạo trong cơ thể.