Chương 1777: Thì ra là Đại sư tỷ 2
Tàng Thất lại nói: “Diệp huynh, kẻ địch trước mắt, ngươi cũng không nên lãng phí linh khí trên người bần tăng.”
Diệp Trường Sinh nói: “Đừng nói chuyện, lẳng lặng đợi, ta là người thiếu chút linh khí này sao?”
“Chờ sau khi áp chế hơi thở trong cơ thể ngươi thì mau về Thần Cung.”
Tàng Thất nói: “Bần tăng nên trở về, lần đại chiến này đã tiêu hao quá lớn, bần tăng trở về phải điều dưỡng thật tốt.”
“Diệp huynh, huynh có thể đừng đứng sau lưng ta được không, cảm giác là lạ.”
Diệp Trường Sinh: “...”
Đúng lúc này.
Trong hư không, ma khí bao trùm cuốn tới, từng bóng người đi ra từ trong ma khí.
Đạo Vô Thủy nhìn thấy người tới thì vội vàng bay ngược về phía sau, thân ảnh bay xuống bên người tới, lúc này lão ta mới giơ tay lau sạch vết máu trên khóe miệng.
Ánh mắt người tới xẹt qua trên không trung, trầm giọng nói: “Linh Ma, lần này ngươi có thể lập được công lớn.”
Đạo Vô Thủy mở lời: “Tộc trưởng, người này là người của Hỗn Độn Tộc, thanh Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm kia ở trong tay hắn.”
“Ngoài ra, trên người hắn còn có một tòa tiểu thế giới, nếu không chém giết hắn thì về sau sẽ tạo thành uy hiếp rất lớn đối với chúng ta.”
Đạo Khải Linh lạnh nhạt bình tĩnh: “Ta tới rồi, hắn há sẽ không chết. Nhưng chuyện này cũng không đơn giản, ta nhận ra được chí bảo của Khởi Nguyên Tộc trên người hắn.”
“Tu sĩ phá cảnh, rất lâu rồi trong vũ trụ chưa xuất hiện cường giả phá cảnh.”
Cái gọi là tu sĩ phá cảnh, đó chính là không bị trói buộc bởi cấp bậc, có thể đánh một trận với bất cứ tu sĩ có cấp bậc gì.
Thật vừa đúng lúc, Diệp Trường Sinh chính là người như vậy.
Sắc mặt Đạo Vô Thủy biến đổi: “Thì ra đây là tu sĩ phá cảnh, như vậy thì chúng ta càng không thể giữ lại hắn.”
Đạo Khải Linh quay đầu nhìn về phía hai người khác bên cạnh: “Các ngươi đi giết hắn.”
Vô Thủy Nguyên Ma và Vô Thủy Kiếm Ma đi ra, hơi thở trên người hai người bắn ra, nghiền ép ở trên người Diệp Trường Sinh.
“Hòa thượng, lui ra sau!” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói, ánh mắt nhìn về phía Triệu Đức Trụ: “Tán Nhân tiền bối, mỗi người một, hay là...”
Triệu Đức Trụ nói: “Ta có thể làm được, không cần ngươi ra tay.”
Diệp Trường Sinh nói: “Vẫn là một chọi một đi, ta sợ ngươi không làm được.”
Xoạt.
Xoạt.
Hai người đồng thời tiến về phía trước. Trong lúc đi về phía trước, một giong nói từ trong Thương Khung Thần Cung truyền ra, vẻ mặt Diệp Trường Sinh hơi đổi, vì sao lúc này Hỗn Độn Ma Viên đột nhiên trở nên nóng nảy như thế?
Nó còn muốn rời khởi Thần Cung, là xin xuất chiến sao?
Thân ảnh Diệp Trường Sinh đang đi về phía trước bỗng ngừng lại, trong nháy mắt mở Thần Cung ra, Hỗn Độn Ma Viên xuất hiện trên không trung.
Một tiếng rống cuồng bạo truyền ra, thân ảnh nó hướng thẳng về bầu trời, ánh mắt rơi vào trên người Đạo Khải Linh: “Chúng ta lại gặp mặt.”
Đạo Khải Linh đánh giá Hỗn Độn Ma Viên: “Ngươi là con khỉ nhỏ năm đó.”
Hỗn Độn Ma Viên sờ rang nanh, tức giận không thể kiềm chế: “Không nghĩ tới chúng ta còn có thể gặp mặt, năm đó các ngươi vì đạt được Hỗn Độn Ma Nguyên và Hỗn Độn Ma Tâm mà liên thủ đánh bại ta, không nghĩ tới ta còn có thể sống sót.”
Đạo Khải Linh lạnh nhạt cười: “Năm đó có thể đánh ngươi trọng thương, hôm nay cũng giống như vậy, ngươi nhìn qua dường như không còn mạnh giống năm đó.”
“Có phải vết thương trên người còn chưa khỏi hẳn không?”
Ánh mắt Hỗn Độn Ma Viên rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Thiếu chủ, có thừa binh khí không, cho ta một cái.’
Diệp Trường Sinh vừa muốn mở miệng, Triệu Đức Trụ phía trước tùy ý ném Hỗn Độn Tùy Ý Xử trong tay cho Hỗn Độn Ma Viên: “Chắc ngươi dùng cái này rất thuận.”
Hỗn Độn Ma Viên nhận lấy Tùy Ý Xử: “Ta từng một gậy đánh thiên hạ, đa tạ.”
Nói đến đây, nó từng bước đạp trời, đi tới bên cạnh Đạo Khải Linh: “Trả nợ đi, ta muốn lấy lại mọi thứ thuộc về ta.”
Đạo Khải Linh cười lạnh một tiếng, sau lưng lại có hai người đi ra, từng công kích rơi vào trên người Hỗn Độn Ma Viên.
“Khởi Nguyên Ma Tộc chúng ta trở về, các ngươi há có thể ngăn cản.”
Dứt lời, một ma khí gào thét, trong phút chốc, thân ảnh của hắn ta xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh.
Hư không trong nháy mắt rơi vào bóng tối, Diệp Trường Sinh phát hiện mình đang ở trong một không gian độc lập, vô lượng ma khí trói buộc ở trên người hắn.
“Tiểu tử, chớ có giãy dụa, ở trong Khởi Nguyên Ma Giới của ta, ngươi chính là một con kiến hôi.”
“Phải không?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, vô lượng kiếm khí bắn ra chiếu rọi Khởi Nguyên Ma Giới sáng như ban ngày, ma khí trói buộc hắn tản ra, nhưng mũi kiếm lại không cách nào phá vỡ giới này.
Vô số ma hồn tấn công hắn, Diệp Trường Sinh dùng một kiếm dẹp yên ma hồn trước mắt, ngay sau đó, hắn lại lấy số lượng gấp trăm lần, gấp ngàn lần xuất hiện.
Nguồn gốc, giản đơn thành phức tạp, vô tận.
Diệp Trường Sinh phát hiện manh mối, suy nghĩ trong đầu xoay nhanh, biết chém xuống như thế thì ma hồn sẽ càng ngày càng nhiều.