Chương 1778: Phạm Thần Tông
Đúng lúc này, một mũi kiếm từ trên trời hạ xuống, cắt ở trên Nguyên Ma Giới.
Thân ảnh Đạo Khải Linh lui về phía sau vài bước, vẻ mặt kinh ngạc không thôi, thế mà có người dùng một kiếm có thể tạo thành khe hở cho Nguyên Ma Giới.
Diệp Trường Sinh xông ra ngoài, bóng dáng xuất hiện trong hư không. Cùng lúc đó, một bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống.
“Là nàng ra tay tương trợ?”
“Nhưng mình không biết nàng!”
“Phạm Thần Tông, Thanh Cửu Kiếm?”
Dưới Động Hư Chi Nhãn, Diệp Trường Sinh biết thân phận người tới, hắn mỉm cười: “Thì ra là Đại sư tỷ!”
Trong hư không.
Ánh mắt Thanh Cửu Kiếm rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Ngươi là ai, sao lại có Ngũ Phương Thiên Lệnh?”
“Ta là Diệp Trường Sinh, sư phụ là Phạm Thần.”
“Thì ra là như thế.” Thanh Cửu Kiếm có chút ngoài ý muốn: “Không nghĩ tới sư phụ lại thu đồ đệ, sư đệ quả nhiên là kỳ tài ngút trời.”
“Khó trách sư phụ lại chọn ngươi.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Đại sư tỷ cũng rất ưu tú, nghe sư phụ nói sư tỷ thành lập một tông môn nhưng vì sao đột nhiên xuất hiện ở đây?”
Thanh Cửu Kiếm nói: “Trùng hợp đi ngang qua, đến nhìn ngươi một chút.”
Nói đến đây, ánh mắt nàng lóe lên, nhìn Đạo Khải Linh: “Khởi Nguyên Ma Tộc lại còn tồn tại.”
“Các ngươi đi đi, nể mặt tổ tiên các ngươi, ta sẽ không ra tay giết các ngươi.”
Đạo Khải Linh biến sắc: “Khẩu khí của các hạ thật lớn, có dám nói tên không?”
Thanh Cửu Kiếm nói: “Ta là Hoàng Cửu Kiếm, cũng gọi là Thanh Cửu Kiếm, rất lâu về trước, tu sĩ vũ trụ thích gọi ta là Kiếm Bố Y, hiện tại bọn họ gọi ta là - Phạm Kiếm Thần.”
“Thật ngại quá, chưa từng nghe qua.” Đạo Khải Linh khinh thường, không hề để Thanh Cửu Kiếm ở trong mắt: “Ngươi cũng xứng quen tổ tiên chúng ta?”
Thanh Cửu Kiếm không hề tức giận: “Ta có thể hiểu được, dù sao ngươi yếu như vậy, ngươi căn bản không tiếp xúc được với cường giả như ta.”
Đạo Khải Linh: “...”
Thanh Cửu Kiếm lại nói: “Có phải ba người Đạo Tam Thiên, Đạo Vô Tình, Đạo Tuyệt Tâm là tổ tiên của Khởi Nguyên Ma Tộc các ngươi hay không?”
“Ngươi kém hơn bọn hắn quá nhiều, không có dã tâm, thật ra cũng chẳng là gì.”
Đạo Khải Linh nghe được lời Thanh Cửu Kiếm nói thì vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, lão ta cảm thấy rất hoảng sợ, bởi vì ba người mà nàng nói chính là tổ tiên của Khởi Nguyên Ma Tộc. Nếu không phải bọn họ rời đi thì Khởi Nguyên Ma Tộc cũng không rơi vào trong tay lão ta.
Lão ta không nghĩ tới Thanh Cửu Kiếm thật sự quen biết tổ tiên bọn hắn, nữ nhân này không đơn giản.
“Bọn họ đúng là tổ tiên của Khởi Nguyên Ma Tộc, nhưng bọn họ cũng là phản đồ của Khởi Nguyên Ma Tộc, hiện giờ Khởi Nguyên Ma Tộc là của ta.”
“Ngươi biết bọn họ thì như thế nào, ta cũng muốn giết ngươi.”
Thanh Cửu Kiếm lắc đầu: “Nếu để mấy người Tam Thiên nghe được lời của ngươi, chắc hẳn bọn hắn sẽ rất thất vọng.”
“Nếu ngươi một lòng muốn chết, vậy ta thành toàn cho ngươi.”
Phạm Thiên nhất kiếm, duy ngã vô địch.
Dứt lời, vũ trụ vạn giới, tinh vực mênh mông lập tức run rẩy lay động.
Vũ trụ xuất hiện một vết nứt, vĩ độ vô tận bị phá vỡ, kiếm lớn treo ngược hạ xuống, vòng xoáy kiếm khí khổng lồ điên cuồng khuếch tán.
Mọi người ngẩng đầu lên nhìn lại, trên đỉnh bầu trời xuất hiện một vòng xoáy kiếm khí khổng lồ.
Thân ảnh Đạo Khải Linh bay lên trời, biết rõ kiếm lớn này đáng sợ nhưng lão ta không có lựa chọn nào khác.
Nếu lão ta không ngăn cản kiếm này thì ngay sau đó, tất cả mọi người Khởi Nguyên Ma Tộc sẽ chết trong tay Thanh Cửu Kiếm.
Nói như vậy, vô số năm tháng lão ta nỗ lực sẽ bị hủy trong chốc lát.
Không thể.
Tuyệt đối không thể được.
Lão ta không cho phép xảy ra chuyện như vậy.
Diệp Trường Sinh nhìn gió nổi mây bay trên trời: “Đại sư tỷ có chút mạnh, đáng chết, bối cảnh lớn rồi.”
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ mạnh truyền ra vang vọng trời đất, thân ảnh Đạo Khải Linh xông thẳng lên bị đánh rơi xuống, búi tóc trên đỉnh đầu bị đánh nát.
Cả người lão ta tóc tai bù xù, quần áo theo gió mà lên, nhìn qua có chút chật vật, mặc dù như thế, lão ta vẫn đang khổ sở giãy dụa.
Bịch.
Bịch.
Từng bóng người bay lên trời, cường giả Khởi Nguyên Ma Tộc lần lượt ra tay, hội tụ ở bên người Đạo Khải Linh.
Mọi người liên thủ đánh một kích, muốn cùng nhau giúp Đạo Khải Linh ngăn cản kiếm lớn rơi xuống, nhưng mặc cho bọn hắn ngăn cản như thế nào thì tốc độ kiếm lớn này cũng không hề giảm.
Thậm chí nó còn điên cuồng rơi xuống.
Huyết mạch Khởi Nguyên.
Không ngừng bất diệt.
Vô lượng linh khí đi tới trên người Đạo Khải Linh, nó phóng thích cột sáng càng lúc càng mạnh, tạm thời ngăn kiếm lớn lại.
Thanh Cửu Kiếm lạnh nhạt bình tĩnh, tay ngọc khẽ chỉ: “Phạm Thiên cửu kích, miểu sát!”
Trong phút chốc, chín mũi kiếm tựa như thiên kiếp thần lôi rơi xuống, xuyên qua người cường giả Khởi Nguyên Ma Tộc.
Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ bầu trời.
Chín bóng người bay ngược ra ngoài, trong nháy mắt đạo tiêu thần diệt. Nhìn thấy một màn này, Đạo Khải Linh trở nên điên cuồng, mắt muốn nứt ra, trong con ngươi bùng lên ngọn lửa thiêu đốt.