Chương 1779: Phạm Thần Tông 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 4 lượt đọc

Chương 1779: Phạm Thần Tông 2

Trong lòng lão ta vô cùng rõ ràng, nhất định phải phá hủy Phạm Thiên Nhất Kiếm, bằng không tất cả cường giả dưới trướng sẽ bị diệt.

Khởi Nguyên bất diệt, ngoài ta còn ai.

Linh khí mênh mông cuồn cuộn quanh quẩn trên người Đạo Khải Linh, ngay sau đó, lão ta dung hợp với linh khí, hóa thành một thanh chiến kích chỉ trời.

Ầm.

Ầm.

Kiếm lớn và chiến kích va chạm cùng một chỗ, đối đầu gay gắt, ánh sáng tràn ngập khắp vũ trụ, khủng bố như vậy.

Theo tiếng nổ tung truyền ra, kiếm lớn đột nhiên xuất hiện dấu vết nổ tung, theo đó bắt đầu vỡ vụn từng tấc từng tấc.

Chiến kích chỉ trời phá hủy kiếm lớn, thân ảnh Đạo Khải Linh từ trong không gian đi ra, cầm trong tay Khởi Nguyên Đấu Thiên Kích, lão ta nửa quỳ trong hư không, phun ra một ngụm máu.

Lão ta đã ngăn cản được uy hiếp của Thanh Cửu Kiếm, thế nhưng lão ta cũng chỉ có thể ngăn cản được một kích này, thật sự là quá mạnh.

“Rút lui!”

Âm thanh quanh quẩn trên không trung, thân ảnh Đạo Khải Linh đã biến mất không thấy, những người khác của Khởi Nguyên Ma Tộc nhao nhao lui đi.

Trăm vạn ma binh hóa thành một đoàn ma khí màu đen, trong nháy mắt biến mất ở chân trời.

Thanh Cửu Kiếm nhìn về phía chân trời: “Muốn báo thù thì đến Phạm Thần Tông, ta chờ ngươi.”

“Phạm Thần Tông, ta nhớ kỹ.” Giọng nói Đạo Khải Linh truyền đến: “Ngày sau gặp lại, ta sẽ cho ngươi trả nợ gấp ngàn lần.”

Thanh Cửu Kiếm nói: “Đại Phạm Thiên Duy, nhớ tới!”

Dứt lời, nàng đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Có phải không vui không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không có, chỉ là hơi tò mò, vì sao sư tỷ không nhổ cỏ tận gốc.”

Thanh Cửu Kiếm lạnh nhạt cười: “Ta có quan biết với tổ tiên của Khởi Nguyên Ma Tộc cho nên nhất định phải cho Khởi Nguyên Ma Tộc một con đường sống.”

“Hắn đã bị ta đánh trọng thương, trong thời gian này sẽ không thể gây sóng gió gì, chờ thực lực của hắn khôi phục, khi đó chắc ngay cả một kiếm của ngươi thì hắn cũng không thể ngăn cản.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Đa tạ sư tỷ ra tay tương trợ.”

Thanh Cửu Kiếm nói: “Sư đệ cũng đừng khách khí với ta, về sau có người bắt nạt ngươi, sư tỷ giúp ngươi đánh hắn.”

Hắn từng nghe nói sủng vợ cuồng ma, sủng muội cuồng ma, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nghe thấy sủng sư đệ như vậy.

Diệp Trường Sinh vừa muốn mở miệng, một tiếng nổ vang ra, Quân Vô Ý vọt ra khỏi Thông Thiên Kiếm Lâu, ngửa đầu cười điên cuồng: “Diệp Trường Sinh, lão phu đã tìm hiểu kiếm đạo của ngươi.”

“Lần này ta thật sự phải cảm tạ ngươi thật tốt, nếu không có ngươi thì kiếm đạo của lão phu cũng sẽ không tinh tiến nhiều như vậy.”

Dứt lời, Quân Vô Ý phát hiện hư không vắng lặng, từng ánh mắt rơi vào trên người hắn ta. Hắn ta nhìn quanh bốn phía mới phát hiện ba người Hồn Đế biến mất không thấy, ngay cả cường giả Khởi Nguyên Ma Tộc cũng không thấy đâu.

Ánh mắt hắn ta rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Hiện tại ngươi có thể đi chết rồi.”

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn Thanh Cửu Kiếm: “Sư tỷ, ngươi xem...”

Thanh Cửu Kiếm nhẹ nhàng gật đầu: “Ta hiểu!”

Ngay sau đó, nàng đi tới trước mặt Quân Vô Ý: “Ngươi muốn giết sư đệ ta sao?”

Quân Vô Ý nhìn Thanh Cửu Kiếm trước mắt, trong lòng vô cùng hoảng sợ, thế mà hắn ta lại không thể nhìn thấu nữ tử phong hoa tuyệt đại trước mắt.

“Diệp Trường Sinh trở thành sư đệ của nàng khi nào?”

Thanh Cửu Kiếm lại nói: “Ngươi muốn giết sư đệ ta sao?”

Quân Vô Ý nói: “Đúng thì sao?”

Xuy.

Một mũi kiếm bay ra ngoài, trong phút chốc đã cắm vào mi tâm hắn ta: “Đúng, sắp chết.”

Xuy.

Mũi kiếm xuyên qua mi tâm Quân Vô Ý, bóng người bay ngược về phía sau, một kiếm này phá hủy thân thể của hắn ta, ngay cả linh hồn cũng bị đánh nát.

Quân Vô Ý vừa lĩnh ngộ kiếm đạo của Diệp Trường Sinh, vốn tưởng rằng thực lực của mình sẽ tăng vọt, chém chết Diệp Trường Sinh là chuyện dễ dàng.

Nhưng hắn ta chưa từng nghĩ tới, ở trước mặt Thanh Cửu Kiếm mình không chịu nổi một kích như thế, ngay cả một kiếm của đối phương cũng không thể đỡ nổi.

Chưa bao giờ nghĩ tới sẽ chết, khi cái chết thật sự đến, hắn ta mới hiểu được mình còn rất yếu.

Quân Vô Ý ngã xuống, hư không hoàn toàn khôi phục bình tĩnh, một làn gió nhẹ thổi qua, mùi máu tươi quanh quẩn trên không trung đi xa.

Thanh Cửu Kiếm xoay người nhìn Diệp Trường Sinh: “Sư đệ, theo ta đi một chút, được chứ?”

Diệp Trường Sinh dời bước tiến lên, đi tới bên cạnh Thanh Cửu Kiếm: “Sư tỷ, dẫn đường.”

Thanh Cửu Kiếm trực tiếp kéo tay hắn, thân ảnh chợt lóe, biến mất trên trên hư không.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Tàng Thất lộ vẻ hâm mộ, vì sao luôn như vậy, vì sao nữ nhân mạnh mẽ lại xinh đẹp đều có quan hệ với Diệp huynh?

Trên đầu chữ sắc có cây đao, Diệp huynh vẫn muốn tiết chế.

Cửu Sắc đi tới bên người Tàng Thất: “Tiểu hòa thượng, ngươi cũng không thể so được với Trường Sinh Chi Chủ, an tâm làm hòa thượng cho tốt, ngươi không thể nắm bắt được nữ nhân đâu.”

Tàng Thất: “...”