Chương 1803: Hi vọng của Nhân Tộc Chương 1822
Thế nhưng lúc lao ra khỏi Cửu Tầng Khư, Diệp Trường Sinh phát hiện Quạ Đen biến mất không thấy, nhìn quanh bốn phía cũng không có bất kỳ khí tức gì.
Hắn ta có thể biến ảo thành bất kỳ hình thái nào, cho nên tất cả trước mắt đều có thể là Quạ Đen.
Đột nhiên, hắn phát hiện tung tích Cửu Sắc, hắn bay xuống bên người Cửu Sắc, giờ phút này, hắn đã hấp hối.
Diệp Trường Sinh cho Cửu Sắc uống Trụ Hà Thần Thủy, người sau lúc này mới từ từ tỉnh lại: “Trường Sinh, ta làm ngươi thất vọng.”
“Không có việc gì, sống là tốt rồi!” Diệp Trường Sinh đỡ Cửu Sắc lên: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Quạ Đen và Hắc Thiên Tử là một sao?”
Cửu Sắc lắc đầu: “Không phải. Kể từ đó, không có Quạ Đen trong vũ trụ, hắn đã bị Hắc Thiên Tử luyện hóa.”
“Một người một chim dung hợp cùng một chỗ.”
“Hắc Thiên Tử có thể lấy hình thái Quạ Đen xuất hiện, đồng thời cũng kế thừa tất cả thần thông của hắn.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Trường Sinh, Quạ Đen trốn rồi sao?”
Diệp Trường Sinh nói: “Trốn rồi.”
Vẻ mặt Cửu Sắc ngưng trọng: “Trường Sinh, Hắc Thiên Tử có dã tâm lớn, hắn ta vẫn hy vọng vũ trụ bị bóng tối bao phủ, như vậy hắn ta có thể thống trị sinh mệnh của vạn linh, khiến tất cả sinh linh đều trở thành nô bộc của hắn ta.”
“Lúc trước thay vì nói là thập ma lợi dụng Hắc Thiên Tử, thật ra là Hắc Thiên Tử vẫn coi bọn họ là quân cờ.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Thấy được, trừ thực lực ra thì Hắc Thiên Tử vẫn có chút tâm cơ.”
“Hơn nữa hắn ta ngụy trang rất giỏi, lúc trước ta cũng bị lừa, bị chùy của hắn ta làm cho trọng thương.”
Cửu Sắc nói: “Hắc Đế Phá Thiên Chùy.”
“Bây giờ tên là Trường Sinh Chùy.” Diệp Trường Sinh cười nói: “Cửu Sắc, ngươi biết nơi nào có thể tìm được Hắc Thiên Tử?”
“Hắc Ám Cấm Khu.” Cửu Sắc không chút do dự nói.
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn tầng cao nhất của Cửu Tầng Khư: “Đợi ta tiến vào đỉnh của Cửu Tầng Khư, chúng ta sẽ đi Hắc Ám Cấm Khu.”
Cửu Sắc nhìn Diệp Trường Sinh rời đi, vẻ mặt vô cùng ảm đạm, đồng bọn trước đây bây giờ lại thành kẻ địch.
Lúc trước Quạ Đen không giết hắn nhưng hiện tại tình cảm giữa hai người đã hoàn toàn chấm dứt.
Cửu Sắc thật sự không nghĩ ra vì sao Quạ Đen lại rơi vào trong tay Hắc Thiên Tử, xem ra năm đó để hắn rời đi tìm kiếm cơ duyên vẫn là sai lầm.
Đúng lúc này.
Đỉnh Cửu Tầng Khư xuất hiện một đoàn ánh sáng màu đen rực rỡ, vòng xoáy khổng lồ bay thẳng lên trời cao, lan ra, giống như tận thế buông xuống.
Vòng xoáy không ngừng mở rộng, trời đất vũ trụ lần thứ hai bị bóng tối bao phủ, Cửu Sắc vội vàng vọt tới tầng cao nhất của Cửu Tầng Khư.
Sắc mặt hắn chợt biến đổi, hắn không nghĩ tới lại có tồn tại đáng sợ như thế ẩn nấp ở Cửu Tầng Khư.
Cuối cùng hắn cũng hiểu được vì sao Hắc Thiên Tử và Thái Cổ Thập Ma lại xuất hiện ở Cửu Tầng Khư, thì ra bọn họ đều đến đây vì người đó.
Diệp Trường Sinh đứng trên đỉnh Cửu Tầng Khư, nhìn cột sáng màu đen bay thẳng lên trời: “Cửu Sắc, ngươi biết người này là ai không?”
Cửu Sắc trầm giọng nói: “Trường Sinh, người này hẳn là Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương.”
Cấm Kỵ Thần Vương?
Diệp Trường Sinh lẩm bẩm, luôn cảm thấy hơi thở truyền đến trong cột sáng đen trước mắt có chút quen thuộc.
Hơn nữa khi hơi thở kia truyền đến, huyết mạch trong cơ thể hắn đang sôi trào, rốt cuộc là có chuyện gì?
Cửu Sắc lại nói: “Trường Sinh, Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương đã sống rất lâu rồi, hẳn là người nắm bóng tối trong tay sớm nhất. Nghe đồn hắn mở mắt là ban ngày, nhắm mắt là đêm tối, ngày đêm vũ trụ luân phiên đều do một mình hắn khống chế.”
Đây không phải là đại thần Chúc Long sao?
Trước khi xuyên không đến đây, Diệp Trường Sinh đã đọc rất nhiều sách như là “Sơn Hải Kinh”, “Kim Mai Nhân”, “Cuộc sống thú vị của lão Vương nhà bên”, “Có một con khỉ không chịu thua”, “Mang theo một trăm lẻ tám huynh đệ xông vào thiên hạ”, “Người trẻ tuổi trong Hồng Lâu”, “Nhóm mãng phu cuối thời Đông Hán.”
Hắn luôn ghi nhớ những cuốn sách này trong đầu. Trong “Sơn Hải Kinh” có ghi chép, đại thần Chúc Long khống chế ngày đêm của vũ trụ.
Cửu Sắc lại nói: “Trường Sinh, nghe đồn Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương tồn tại trước khi hỗn độn sơ khai, khi đó vũ trụ là một vùng đen tối, dần dần đã sinh ra Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương.”
“Về sau cũng không biết ai đánh hắn trọng thương rồi phong ấn, sau đó lại nắm trong tay đại đạo thời không.”
“Trong điển tịch cổ xưa có viết, Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương bị quần chúng công kích, sau đó thân thể và linh hồn hóa thành vô số đạo, rơi vào nhiều nơi khác nhau của vũ trụ.”
Diệp Trường Sinh gật gật đầu: “Nghe ngươi nói như vậy, Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương rất mạnh mẽ.”
Dứt lời, trong hư không đột nhiên xuất hiện một bóng người, hắn nhìn xuống phía dưới, ánh mắt dừng trên người Diệp Trường Sinh và Cửu Sắc.
Cửu Sắc trầm giọng nói: “Trường Sinh, Hắc Thiên Tử có thể chính là một phần linh hồn thể của Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương, đây chỉ là phỏng đoán.”