Chương 1804: Hi vọng của Nhân Tộc 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 719 lượt đọc

Chương 1804: Hi vọng của Nhân Tộc 2

Diệp Trường Sinh ngẩng đầu nhìn chăm chú vào bóng người xuất hiện trong hư không, nhìn khuôn mặt người kia dẫn trở nên rõ rang thì vẻ mặt chợt thay đổi.

Ánh mắt Cửu Sắc dừng trên người Diệp Trường Sinh hồi lâu rồi lại nhìn về phía Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương: “Trường Sinh, chuyện gì xảy ra, vì sao hắn giống y như đúc?”

Diệp Trường Sinh cũng mờ mịt.

Vì sao Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương lại giống hắn y như đúc?

Lần trước Vũ Trụ Cấm Viện đã phái ra một người giống hắn y như đúc, hiện tại lại xuất hiện một Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương.

Tuy người kia do Vũ Trụ Cấm Viện chế tạo ra nhưng Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương trước mắt nên giải thích như thế nào?

Trong vũ trụ còn có bao nhiêu người giống mình chứ?

Chẳng lẽ chỉ vì ta đẹp trai đến điên đảo nên mọi người đều thích đi sao chép lại dáng vẻ của ta?

Diệp Trường Sinh lần đầu tiên cảm thấy dáng dấp đẹp trai lại phiền như vậy.

Lúc này.

Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương đột nhiên mở miệng, âm thanh khàn khàn cổ xưa khiến người ta sởn tóc gáy, da đầu tê dại.

“Tu sĩ Nhân Tộc.”

“Ha ha, thật không nghĩ tới sau khi tỉnh lại, sinh linh đầu tiên bản thần nhìn thấy lại là tu sĩ Nhân Tộc.”

“Ngươi lại dám lấy thần hồn của ta làm của riêng, sau đó một lần nữa có được nhân quả và đại đạo thuộc về mình.”

Diệp Trường Sinh cẩn thận lắng nghe lời Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương nói, người sau dừng một chút lại tiếp tục nói: “Ngươi là hy vọng của Nhân Tộc, lần đầu gặp mặt ta sẽ không giết ngươi.”

“Có điều chúng ta rất nhanh còn có thể gặp lại, khi đó đồ thuộc về ta, nhất định phải trả lại cho ta.”

Ngay sau đó.

Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương biến mất trong hư không, bóng tối vô tận cũng biến mất.

Diệp Trường Sinh vừa nhìn phương hướng Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương rời đi vừa suy nghĩ, trong đầu vẫn hồi tưởng lại lời vừa rồi.

Nghe ý của Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương thì chính ta đã lấy thần hồn của hắn làm của riêng.

Thật sự như vậy sao?

Cửu Sắc bên cạnh trầm giọng nói: “Trường Sinh, ý của Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương là thần hồn của ngươi đã từng thuộc về hắn.”

“Có điều, sau khi ngươi có được thần hồn này thì lại luân hồi, sau đó tìm ra đạo thuộc về mình. Cũng chính là hiện tại thần hồn này đã thuộc về ngươi, không có liên quan gì đến Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương.”

Diệp Trường Sinh nói: “Ta có thể hiểu như vậy sao? Vốn thần hồn của ta thuộc về Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương, nhưng vì ta không ngừng tu luyện và luân hồi nên hiện tại thần hồn này đã là của ta, không còn liên quan đến Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương nữa?”

Cửu Sắc gật gật đầu: “Là như vậy.”

Diệp Trường Sinh thấy mơ hồ, lại một lần nữa không hiểu thân phận của mình, vốn tưởng rằng mình là Vũ Trụ Tạo Hóa Thiên Thần Thạch Chùy.

Hiện tại sau khi Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương xuất hiện, hắn vô địch lại một lần nữa thấy mơ hồ.

Lúc này.

Cửu Sắc nói một câu suýt chút nữa chọc Diệp Trường Sinh cười: “Trường Sinh, ngươi có được thần hồn của Hắc Ám Cấm Kỵ Thần Vương, nghe đồn người có được thần hồn của hắn, tu vi trung bình đều là tồn tại đứng đầu vũ trụ.”

Trung bình?

Trời ơi, thời buổi này lại có người tin loại chuyện này, quả thực là làm trò cười cho thiên hạ.

Cái này cũng giống như ngươi và Mã lão bản, như thế nào cũng có mấy tỷ.

Ngươi có thể đừng kích thích ta được không?

Diệp Trường Sinh nội liễm tâm thần, từ từ bình phục lại, hắn luôn cảm giác mình càng ngày càng đến gần bí mật.

Thời gian sẽ đưa ra câu trả lời tốt nhất cho hắn.

Ít nhất có thể xác định chắc chắn, hắn đã từng là tồn tại trâu bò.

Hắn quay đầu nhìn Cửu Sắc: “Đi thôi, chúng ta đi Hắc Ám Cấm Khu.”

Theo lời nói dứt lời, từng vệt sáng trong Cửu Tầng Khư bay ra, toàn bộ tiến vào trong Thương Khung Thần Cung.

Cửu Sắc nói: “Trường Sinh, ngươi lấy hết chí bảo và tài nguyên của Cửu Tầng Khư đi sao?”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Cũng không có thú gì, chuyến này đến Cửu Tầng Khư rất thiệt thòi.”

Cửu Sắc: “...”

Trụ Côn phi hành trên không trung, đi tới Hắc Ám Cấm Khu theo sự chỉ dẫn của Cửu Sắc, Diệp Trường Sinh bảo Đế Vô Tình ra khỏi Thần Cung, sau đó chính mình bế quan.

Hắn vừa mới được mười ma rèn luyện thân thể, vẫn cần củng cố cùng làm quen thân thể hiện tại.

Rất nhanh hắn đã xuất hiện trong Thần Cung, mở ra Khởi Nguyên Đồ. Lần trước hắn tiến vào Khởi Nguyên Đồ, còn chưa đi được mấy bước đã bị sức mạnh bên trong bức lui.

Hôm nay tu vi tăng lên không ít, hắn quyết định lần thứ hai tiến vào Khởi Nguyên Đồ, xem bên trong rốt cuộc ẩn giấu cái gì.

Hư không vô tận.

Trụ Côn xuyên qua biển mây, Đế Vô Tình ngồi trên boong thuyền, đắm chìm trong tu luyện, hiện tại mỗi giờ mỗi phút nàng đều tu luyện.

Sau khi gặp được Diệp Trường Sinh, nàng mới phát hiện mình nhỏ bé cỡ nào.

Nàng đạt được truyền thừa của tiên tổ Bất Tử Tộc, tin rằng mình nhất định có thể trở thành một cường giả thật sự.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right