Chương 1805: Hi vọng của Nhân Tộc 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1,582 lượt đọc

Chương 1805: Hi vọng của Nhân Tộc 3

Diệp Trường Sinh cũng không nghĩ tới bản thân lại là động lực để mọi người cố gắng trở nên mạnh mẽ.

Cửu Sắc hóa thành bản thể, mang theo trên lầu các, đề phòng nhìn về phía trước. Vũ trụ bây giờ thật sự quá loạn.

Không yên bình, không yên bình.

Cho nên hắn không dám có chút sơ suất nào.

Không biết đã qua bao lâu.

Một tòa thành cổ xưa xuất hiện ở phía trước Trụ Côn, Đế Vô Tình đi tới bên cạnh Cửu Sắc: “Tiền bối, chúng ta muốn vào thành sao?”

Cửu Sắc nói: “Đây là thành Phóng Trục, tu sĩ có thể xuất hiện ở thành này đều là tồn tại tội ác tày trời trong vũ trụ.”

“Hiện tại không phải là chúng ta có muốn vào thành hay không, mà là muốn đi Hắc Ám Cấm Khu thì nhất định phải đi qua thành Phóng Trục, khí phi hành của chúng ta không thể đi qua trên thành được.”

Ngay lúc hai người đang khó xử, Diệp Trường Sinh đã từ trong Thần Cung đi ra, đứng ngay bên cạnh hai người.

“Vào thành xem một chút!”

Ngay sau đó, Trụ Côn biến mất không thấy, ba người đạp không đi tới thành Phóng Trục.

Vốn Diệp Trường Sinh muốn tiến vào trong Khởi Nguyên Đồ nhưng vẫn bị nguồn sức mạnh kia đẩy ra.

Có được thực lực cấp Hỗn Độn cao nhất mà vẫn không thể tự do đi lại trong Khởi Nguyên Đồ, xem ra thực lực vẫn không đủ.

[Đinh, chúc mừng chủ nhân, có nơi đánh dấu mới, đánh dấu thành Phóng Trục sẽ nhận được một phần thưởng của hệ thống.]

[Đinh, chúc mừng chủ nhân, kích hoạt nhiệm vụ chính của hệ thống, hoàn thành nhiệm vụ cứu vớt thành Phóng Trục sẽ được ban thưởng tín ngưỡng lực, không rõ số lượng.]

[Đinh, chúc mừng chủ nhân, kích hoạt nhiệm vụ phụ của hệ thống là tiến vào hố đen Phóng Trục, hoàn thành sẽ được một phần thưởng của hệ thống.]

Nghe được tiếng nhắc nhở của hệ thống, Diệp Trường Sinh thầm nghĩ, hệ thống truyền âm thật sự là quá mệt mỏi.

Luôn luôn tuyên bố một số nhiệm vụ để hắn làm là có ý gì?

Ngươi không thể làm một hệ thống yên tĩnh sao?

Phế vật, rác rưởi, không biết xấu hổ.

Diệp Trường Sinh: [...]

Hệ thống này cũng chẳng phải thứ tốt gì.

Rất nhanh, ba người đã đi tới thành Phóng Trục. Bởi vì Cửu Sắc có kinh nghiệm tới tòa thành trì này rồi cho nên rất nhanh đã giải quyết vấn đề vào thành.

Đi vào trong thành.

Ba người rất nhanh đã trở thành tiêu điểm, ánh mắt người qua lại đồng loạt rơi vào trên người bọn hắn, không hề che giấu ánh mắt tham lam thèm thuồng.

Giống như đang nói, ta muốn cướp cươi, ta muốn ngủ với ngươi.

Cửu Sắc không để ý đến người đi trên đường lớn: “Trường Sinh, người nơi này đều là tồn tại tội ác tày trời.”

“Niềm vui lớn nhất của bọn họ chính là giết chóc.”

Diệp Trường Sinh nói: “Ta biết, bọn họ ẩn thân ở thành Phóng Trục đều vì mạng sống đúng không?”

Cửu Sắc nói: “Sở dĩ những người này ẩn thân ở thành Phóng Trục là vì đã làm giao dịch với Phóng Trục Chi Thần, bọn họ được Phóng Trục Chi Thần che chở. Sau đó, mỗi một lần hành hung hoặc cướp đoạt đồ thì bọn hắn đều phải giao phần lớn cho Phóng Trục Chi Thần.”

“Thì ra những người này là tay chân của Phóng Trục Chi Thần, hoặc là nói bọn họ là nô lệ của Phóng Trục Chi Thần cũng không quá.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, dừng một chút rồi tiếp tục: “Cho nên người có tu vi mạnh nhất trong thành này chính là Phóng Trục Chi Thần.”

Cửu Sắc gật đầu: “Đúng là như thế. Nhưng ở thành Phóng Trục còn có bốn thế lực lớn, thực lực của bọn họ cũng rất mạnh.”

“Bốn thế lực lần lượt là Hoàng Tộc, Khí Kiếm Môn, Mộ Thần Phủ và Tội Ác Thần Tông.”

Diệp Trường Sinh một bên nghe Cửu Sắc nói chuyện, một bên bao phủ thần thức trên thành Phóng Trục: “Cửu Sắc, tìm một chỗ cho chúng ta ở một thời gian.”

Dứt lời, tứng bóng người xuất hiện ngăn cản đường đi của bọn hắn, một lão giả tóc bạc nhìn Đế Vô Tình.

“Tiểu cô nương, ngươi là người Bất Tử Tộc, sau này ở lại bên cạnh lão phu thì sao, ta nhất định sẽ khiến ngươi vô cùng vui vẻ.”

Đế Vô Tình nhìn lão giả tóc bạc, phát hiện lão đầu này lại là một cường giả cấp Hỗn Nguyên cao nhất: “Không có hứng thú, mau rời đi, bằng không đừng trách ta ra tay.”

Sắc mặt lão giả tóc bạc trầm xuống, trên người tản ra sát khí, tu sĩ sau lưng cũng bao vây ba người Diệp Trường Sinh.

“Ta đã cho ngươi cơ hội thì đừng không biết tốt xấu, tự mình nghĩ cách yêu ta, trở thành nữ nhân của ta.”

Diệp Trường Sinh nghe được lời của lão giả tóc bạc thì lập tức cười ra tiếng, người như hắn bình thường sẽ không cười nhạo người khác, trừ khi là không nhịn được.

Lão đầu này chọc cười ai vậy?

Ngay khi bọn họ chuẩn bị ra tay với Diệp Trường Sinh, một bóng người xuất hiện, đi tới bên cạnh lão giả tóc bạc thì thầm một hồi.

Lão giả tóc bạc nói: “Hôm nay coi như các ngươi may mắn.”

Dứt lời, lão ta mang theo mọi người dưới trướng xoay người rời đi, tốc độ rất nhanh, xem ra là có chuyện rất quan trọng.

Đế Vô Tình nhìn bóng lưng bọn họ rời đi: “Thiếu chủ, ta có nên trực tiếp động thủ không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Nữ nhân phải rụt rè, phải ôn nhu, cả ngày đánh đánh giết giết thì có ý nghĩa gì?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right