Chương 1806: Kế hoạch hủy diệt
Đế Vô Tình: “...”
Ba người tiếp tục đi về phía trước, Cửu Sắc dẫn mọi người đến trước một tòa phủ đệ, Diệp Trường Sinh tập trung nhìn lại: “Cửu phủ?”
“Đây không phải là phủ đệ của ngươi chứ?”
Cửu Sắc cười nói: “Đã từng ở chỗ này một thời gian, ta quen biết một ít bằng hữu, bọn họ nhất định phải cho ta một tòa phủ đệ, ta từ chối thì không tốt lắm.”
“Đi thôi, đi vào xem một chút!”
Giờ khắc này, một bãi đất trống ở góc đường, dáng vẻ lão giả tóc bạc chưa tỉnh hồn: “Ba người kia thật sự là bằng hữu của Cửu cô nương?”
“Đúng vậy, Cửu cô nương nói, tên công tử anh tuấn kia sẽ trở thành đạo lữ của nàng, trong thành ai dám động đến hắn thì chính là đối địch với Hoàng Tộc.”
“Cửu cô nương còn nói, thực lực của vị công tử kia có thể chém giết toàn bộ mười quỷ Phóng Trục chúng ta.”
Lão giả tóc bạc biến sắc: “Mẹ nó, thật vất vả mới phát hiện được mục tiêu, thế mà bị Cửu cô nương nhanh chân lên trước.”
“Đi tìm hiểu rõ ràng cho lão phu, ba người kia ở nơi nào?”
Một người trầm giọng nói: “Lão đại, không cần tìm hiểu, bọn họ ở Cửu phủ.”
Lão già tóc bạc nói: “Không có việc gì, thời tiết hôm nay không tệ, chúng ta có nên đi dạo một vòng bên ngoài thành hay không?”
Mọi người vội vàng lên tiếng phụ họa: “Lão đại nói rất đúng, thời tiết ngoài thành đúng là rất tốt.”
...
Trong khi đó.
Hư Vô Chi Địa.
Một bóng người xuất hiện ở Vũ Trụ Cấm Viện, người tới không phải ai khác, chính là Quân Diệt Sinh.
Sau khi hắn ta đứng vững thì vội vàng quay đầu nhìn sau lưng, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, nhìn qua là biết tâm sự nặng nề.
Ngay sau đó.
Mấy bóng người xuất hiện bên cạnh hắn ta lần lượt là Quân Dịch An, Quân Tri Bạch, Linh Tuyệt, còn có ba lão giả.
Quân Dịch An nhìn Quân Diệt Sinh: “Có lấy được đồ về không?”
Quân Diệt Sinh nói: “Lấy được rồi, nhưng luôn cảm giác sau lưng có người vẫn đuổi theo ta.”
Quân Dịch An biến sắc: “Có người đang theo dõi ngươi sao?”
Vừa dứt lời, một bóng người xuất hiện trong hư không cách bọn hắn không xa. Người tới chắp hai tay sau lưng mà đứng, nhìn xuống phía dưới, ánh mắt rơi vào trên người mấy người Quân Dịch An, Quân Diệt Sinh: “Giao kiếm ra, thanh kiếm kia là quà tặng ta đưa cho Trường Sinh.”
Quân Dịch An nghe được hai chữ Trường Sinh thì biết ngay người tới có quan hệ thân thiết với Diệp Trường Sinh: “Xin hỏi các hạ là ai?”
Trên hư không.
Mấy người Quân Dịch An, Quân Tri Bạch, Quân Diệt Sinh, Linh Tuyệt đề phòng nhìn người trước mắt, người này quen biết Diệp Trường Sinh thì nhất định là kẻ địch của bọn hắn.
“Ta là Diệp Tu Duyên.”
“Người ta gọi Phàm Kiếm!”
Diệp Tu Duyên lạnh nhạt bình tĩnh nói.
Quân Dịch An xông xáo vũ trụ vô số năm, đương nhiên đã nghe nói qua Phàm Kiếm Diệp Tu Duyên: “Một thần hồn trùng tu mà thôi, ngươi cũng muốn làm càn trước Vũ Trụ Cấm Viện ta sao?”
“Cho dù Kiếm Huyền Tử tự mình đến thì bản Viện trưởng cũng không để hắn ở trong mắt.”
Diệp Tu Duyên liếc mắt nhìn Quân Dịch An, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Quân Diệt Sinh: “Giao thanh kiếm kia, nếu không nơi này sẽ bị san bằng.”
Quân Diệt Sinh còn chưa mở miệng, lão giả Vũ Trụ Cấm Viện bên cạnh đã lạnh lùng nói: “Khẩu khí thật lớn, ngươi đến san bằng nơi này đi.”
Diệp Tu Duyên giơ tay đánh một kiếm bay ra ngoài, đánh thẳng vào lão giả áo đen, không gian bị nghiền nát hóa thành hư vô.
Lão già áo đen vội vàng bay ngược ra sau, vốn tưởng rằng có thể dễ dàng tránh thoát một kiếm của Diệp Tu Duyên, nhưng kiếm khí vẫn chỉ vào người hắn ta.
Uy lực kiếm khí kinh khủng, trong phút chốc, linh khí trong hư không giống như đều hóa thành kiếm khí, tất cả chém vào trên người lão giả áo đen.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ vang lên, kiếm khí mà Diệp Tu Duyên phóng ra biến mất, lão già áo đen từ từ đứng vững, ngẩng đầu nhìn Diệp Tu Duyên, trên mặt lộ vẻ trêu tức.
“Chỉ có vậy, ngươi còn muốn giết ta?”
Diệp Tu Duyên im lặng không nói, chỉ lẳng lặng nhìn lão giả áo đen, ngay sau đó, một huyết kiếm từ trong cơ thể lão giả áo đen bắn ra ngoài.
Thân thể trong nháy mắt bị kiếm khí cắt nát, một đoàn sương máu tràn ngập mà lên, lão giả áo đen hình thần câu diệt.
Nhìn thấy cảnh này.
Mọi người biến sắc, biết Diệp Tu Duyên cũng có vốn liếng, Quân Dịch An trầm giọng nói: “Cấp bậc cao nhất của kiếm đạo.”
“Xem ra chúng ta lại có thêm một đối thủ!”
Dứt lời, thân ảnh hắn ta chợt lóe, tấn công Diệp Tu duyên: “Muốn làm càn trong Vũ Trụ Cấm Viện, trước hết phải hỏi ta có đồng ý hay không.”
Diệp Tu Duyên nói: “Ta chỉ muốn thanh kiếm kia, các người cần gì phải chịu chết?”
Vô Tận Kiếm Trảm.
Quân Dịch An nhìn kiếm khí từ bốn phương tám hướng hội tụ tới, tiện tay vung lên, vô lượng linh khí bao trùm: “Không gian tĩnh chỉ.”
Ngay sau đó.
Vô số kiếm khí đang bắn nhanh trên không trung đứng yên lại, giống như bị một tầng linh khí bao vây lại.
Bịch.
Bịch.
Bịch.
Trong hư không, trăm phân thân Quân Dịch An xuất hiện, uy áp khủng bố mênh mông rơi vào trên người Diệp Tu Duyên.