Chương 1807: Kế hoạch hủy diệt 2
Phân thân Hồng Mông.
Phân thân âm Dương.
Phân thân Tà Long.
...
Liếc mắt nhìn lại trăm phân thân không có cái nào giống nhau, Quân Dịch An vẫn rất có thực lực, chẳng qua lúc trước hắn ta giao chiến với Đạo Linh Nhi lại quá ỷ lại vào sức mạnh Đại Đạo.
“Kiếm tới!”
Giọng nói Quân Dịch An truyền ra, một thanh cổ kiếm bay về phía hắn ta, chính là Hư Vô Chi Kiếm mà Quân Diệt Sinh đã lấy từ Hư Vô Cấm Khu.
Một kiếm trong tay, kiếm khí nuốt trời.
“Chịu chết đi!”
Trăm phân thân và Quân Dịch An đồng thời tấn công Diệp Tu Duyên nhưng Diệp Tu Duyên vẫn chắp hai tay sau lưng.
Kiếm khí như nước lũ chậm rãi xông về phía trước, nghênh đón hàng trăm công kích mà phân thân đánh ra, ngay sau đó, khi tiếng nổ vang lên, Diệp Tu Duyên bay ngược ra sau.
Trăm phân thân Quân Dịch An cũng bay ra ngoài, từng cái đều yếu hẳn đi. Lúc này, ba người Quân Tri Bạch, Linh Tuyệt, Quân Diệt Sinh xuất hiện bên cạnh hắn ta.
Bốn người đồng thời ra tay tấn công Diệp Tu Duyên một lần nữa, ống tay áo của Diệp Tu Duyên bay lên cuồn cuộn, bóng dáng bay về phía trước, trực tiếp nghênh đón công kích của bốn người.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc truyền ra.
Đúng lúc này, một màn kinh người xảy ra, Diệp Tu Duyên hóa thành từng kiếm khí, tiếp tục đối chọi gay gắt với công kích của bốn người.
Quân Dịch An nhìn thấy từng luồng kiếm khí trước mắt thì khóe miệng đột nhiên nhếch lên, ngay sau đó, Hư Vô Chi Kiếm trong tay bay ra ngoài.
Xuy.
Một kiếm bay ra, đánh bay vạn kiếm khí trước mắt ra ngoài.
Mọi người lúc này mới đứng vững lại, nhìn quanh bốn phía, không gian trong nháy mắt khôi phục bình tĩnh.
Quân Tri Bạch trầm giọng nói: “Viện trưởng, thanh kiếm kia...”
Quân Dịch An nói: “Kiếm bị Diệp Tu Duyên mang đi.”
Quân Tri Bạch biến sắc: “Cứ để hắn mang đi như vậy, chúng ta không đuổi theo sao?”
Mặt Quân Dịch An trầm như nước: “Không cần đuổi theo, mất đi một thanh kiếm lại khiến Diệp Tu Duyên bị thương nặng, chúng ta không thiệt thòi.”
Ba người Quân Tri Bạch, Linh Tuyệt, Quân Diệt Sinh đều không hiểu ra sao, rõ ràng Diệp Tu duyên đã bị thương nặng, vì sao không thừa thắng xông lên?
“Trở về!”
Quân Dịch An xoay người vọt tới trong Vũ Trụ Cấm Viện, tuy rằng mọi người thấy không cam lòng nhưng vẫn trở về trong Cấm Viện.
Trong nháy mắt bọn họ rời đi, không gian sụp đổ xuống, linh khí hoàn toàn khô kiệt, cả hư không hóa thành hư vô.
Vô tận sinh linh mất đi sự sống.
Quân Tri Bạch quay đầu nhìn lại, phát hiện không gian vũ trụ yên lặng, sắc mặt chợt thay đổi, rốt cục cũng hiểu được vì sao Quân Dịch An không để cho bọn hắn đuổi theo.
Vừa rồi nếu bọn hắn bước về phía trước một bước thì bây giờ cũng sẽ bị chôn vùi trong kiếm khí Diệp Tu Duyên để lại.
Chỉ là trăm triệu lần không nghĩ tới, không gian rõ ràng đã khôi phục như lúc ban đầu lại vẫn ẩn giấu vô lượng kiếm khí.
Hắn ta ngẫm lại vẫn thấy sợ hãi, kiếm đạo của Diệp Tu Duyên thật sự quá đáng sợ.
...
Phía bên kia.
Trong hư không.
Một luồng kiếm khí xuất hiện, bóng người từ trong kiếm khí đi ra, không phải ai khác, chính là Diệp Tu Duyên.
Hắn cúi đầu nhìn kiếm trong tay, trong đôi mắt thâm sâu lóe ra sự giảo hoạt, trong phút chốc, bóng dáng biến mất không thấy đâu.
Diệp Tu Duyên thật sự bị thương nặng ư?
Không ai biết câu trả lời.
Giờ khắc này, trong Vũ Trụ Cấm Viện, sắc mặt Quân Dịch An cực kỳ khó coi: “Chúng ta không còn nhiều thời gian.”
“Không bao lâu nữa, Diệp Trường Sinh sẽ tự mình tìm tới cửa.”
“Truyền lệnh xuống, tăng nhanh kế hoạch tạo người, mặt khác mở ra kế hoạch hủy diệt.”
Linh Tuyệt lộ vẻ nghi hoặc: “Viện trưởng, thật sự muốn mở ra kế hoạch hủy diệt sao?”
Quân Dịch An nói: “Thời cơ đã chín muồi, nếu lại bắt đầu kế hoạch hủy diệt, chờ Diệp Trường Sinh buông xuống, Trường Sinh Vũ Trụ, Kiếm Điện, Trường Sinh Điện, còn có mấy người Lý Tiêu Dao đều sẽ trở thành kẻ địch lớn của chúng ta.”
“Sớm bóp chết hắn, chỉ cần vũ trụ thật sự hỗn loạn, chúng ta mới có thể có lợi.”
“Ngoài ra, Phệ Đạo Tộc và Cấm Kỵ Thần Tộc cũng nên thực hiện hứa hẹn.”
Linh Tuyệt gật gật đầu: “Ta đi làm ngay.”
Quân Dịch An lại nói: “Sai người tiết lộ tin tức Diệp Trường Sinh trở về, còn có vị trí của Thiên Đạo nữa.”
Linh Tuyệt nói: “Viện trưởng, như vậy chúng ta có thể tổn thất rất nhiều.”
Quân Dịch An cười nói: “Tổn thất có cơ hội bù đắp, ai cười đến cuối cùng, người đó mới là người chiến thắng thật sự.”
Linh Tuyệt lại nói: “Có cần thông báo cho huynh trưởng ta xuất quan hay không?”
Quân Dịch An xua tay: “Không cần.”
Ngay sau đó.
Hắn trở lại trong phòng tu luyện, một bóng người xuất hiện ở trước mặt hắn: “Đây là đồ ngươi muốn, ta đều mang đến cho ngươi.”
Quân Dịch An nhận lấy linh giới người kia đưa tới: “Hợp tác vui vẻ.”
Bóng người nói: “Hợp tác vui vẻ.”
Quân Dịch An lại nói: “Kế hoạch hủy diệt mở ra, có phải các ngươi cũng muốn ra ngoài hoạt động hay không?”
Bóng người nói: “Chúng ta chỉ phụ trách chém giết Diệp Trường Sinh, những chuyện khác, tin rằng ngươi có thể giải quyết.”