Chương 1808: Cửu cô nương, Hoàng Cửu
Quân Dịch An gật đầu: “Diệp Trường Sinh có bối cảnh rất lớn, chúc các ngươi may mắn.”
Bóng người cười nói: “Diệp Trường Sinh đã tiến vào thành Phóng Trục. Chúng ta đã bố trí rất nhiều năm ở đó, ngươi cảm thấy hắn có thể còn sống rời khỏi thành sao?”
Trong thành Phóng Trục.
Diệp Trường Sinh sắp xếp nhón người trong Cửu phủ, tòa phủ đệ này vô cùng vô cùng lớn, vị trí địa lý cũng rất tốt.
Hắn không nghĩ tới Cửu Sắc lại có một phủ đệ như vậy trong thành Phóng Trục. Cửu Sắc nói hắn mới biết phủ đệ này do bằng hữu tặng.
Cửu Sắc không nói đến việc khác, Diệp Trường Sinh cũng không hỏi.
Hắn quyết định trước tiên làm quen với hoàn cảnh của thành Phóng Trục, sau đó nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.
Cho tới bây giờ hắn cũng không phải là người tốt gì, thế mà hệ thống lại giao nhiệm vụ cho hắn đi cứu vớt thành Phóng Trục, thật đúng là hơi khó xử.
Hệ thống buộc hắn làm người tốt sao?
Bên trong tiểu viện.
Diệp Trường Sinh ngồi ngay ngắn bên cạnh thạch án, trên bàn bày linh quả, những thứ này đều do thị nữ trong phủ chuẩn bị.
Ngoài các loại trái cây giống như nho tím thì có một loại trái cây khác thu hút sự chú ý của Diệp Trường Sinh.
Trái cây này trông giống bào ngư.
Trắng nõn mềm mại, cũng không biết hương vị như thế nào, có mọng nước không.
Diệp Trường Sinh vừa chuẩn bị cầm một quả nếm thử thì một trận tiếng bước chân truyền đến, Cửu Sắc tiến vào trong tiểu viện.
“Trường Sinh, bằng hữu của ta muốn gặp ngươi.”
“Được, ở trong phủ?”
Cửu Sắc lại nói: “Ta dẫn ngươi đi một nơi.”
Diệp Trường Sinh chậm rãi đứng dậy, nhìn hoa quả trên bàn, lúc này mới theo Cửu Sắc rời đi.
Rất nhanh, bọn họ đi ra ngoài phủ, dưới sự dẫn dắt của Cửu Sắc, hai người rất nhanh đi tới trước một tòa cổ bảo.
Nếu so sánh với cổ bảo trước mắt, phủ đệ của bọn họ sẽ có chút keo kiệt.
Diệp Trường Sinh xem như đã hiểu được vì sao bằng hữu của Cửu Sắc ra tay chính là một tòa phủ đệ, người có cổ bảo còn có thể để ý một tòa viện nhỏ sao?
Hoàng Tộc?
Cửu Sắc quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh: “Bằng hữu của ta chính là người Hoàng Tộc, đi thôi, chắc bọn họ chờ lâu rồi.”
Diệp Trường Sinh nhướng mày kiếm, thầm nghĩ, đây là muốn dính líu đến Hoàng Tộc rồi?
Hoàng Tộc là một trong bốn thực lực mạnh nhất của thành Phóng Trục.
Vừa lúc hắn có thể hỏi bọn họ về hố đen Phóng Trục, như vậy có thể hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn.
Sau khi vào cổ bảo.
Có người dẫn đường cho bọn họ, Diệp Trường Sinh cảm giác đi rất lâu mà vẫn chưa đến chỗ sâu nhất của cổ bảo.
Nơi này quả nhiên có chút lớn.
Tùy tiện tiến vào có thể bị lạc hay không?
Bởi vậy có thể thấy được, nội tình Hoàng Tộc ở thành Phóng Trục vô cùng thâm hậu.
Đột nhiên.
Diệp Trường Sinh ngừng lại, mắt dừng ở trên tượng đá chính giữa cổ bảo. Đó là một tượng đá nữ tu vô cùng thánh khiết, có điều người nữ tu này thiếu một cánh tay.
Tuy nhiên, điều đó không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của nàng.
Cho dù chỉ là một bức tượng đá nhưng lại có phong thái khiến người ta mê mẩn, đây cũng lý do Diệp Trường Sinh liếc mắt nhìn thêm vài lần.
Tiếp tục đi về phía trước, trước một kết giới, thị nữ dẫn đường khom người một cái: “Mời hai vị đại nhân vào.”
Hóa ra đi lâu như vậy, căn bản chỉ là đi bên ngoài.
Qua kết giới trước mắt mới là trung tâm của cổ bảo?
Cửu Sắc nói: “Trường Sinh, đây là đại trận của Hoàng Tộc, Hoàng Tộc làm việc cẩn thận, cho nên bọn họ mới có thực lực như bây giờ.”
Diệp Trường Sinh nói: “Cửu Sắc, Hoàng Tộc cũng có giao dịch với Phóng Trục Chi Thần sao?”
Cửu Sắc nói: “Không có, quan hệ giữa bốn thế lực lớn và Phóng Trục Chi Thần là giúp đỡ lẫn nhau.”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã tiến vào trong kết giới, quả nhiên là có động thiên khác, thì ra tượng đá kia cũng ở trong kết giới.
Đúng lúc này, một âm thanh tựa như tiếng trời truyền đến: “Diệp công tử, Cửu tiền bối tới rồi.”
Diệp Trường Sinh và Cửu Sắc theo tiếng nhìn lại, phát hiện dưới cổ đình cách đó không xa, một bóng dáng xinh đẹp ngồi ngay ngắn trên ngọc bồ.
Hai người di chuyển tiến lên, đi tới đối diện nữ tử, Cửu Sắc đánh giá nữ tử: “Tộc trưởng các ngươi ở đâu?”
Nữ tử nói: “Tộc trưởng chúng ta đang nghị sự, để cho tiểu nữ tử đến nghênh đón hai vị.”
Ngay sau đó, nàng chậm rãi đứng dậy, thi lễ với Cửu Sắc: “Tiểu nữ tử Hoàng Cửu, tu sĩ trong thành thích gọi ta là Cửu cô nương.”
Cửu Sắc nói: “Ngươi chính là Hoàng Cửu à, năm đó ta đến Phóng Trục Chi Thành, ngươi vừa mới chào đời.”
Hoàng Cửu tự nhiên cười: “Chính là bởi vì như thế, trong tên ta mới có một chữ Cửu, còn phải đa tạ tiền bối ban tên.”
Cửu Sắc ngồi trước án: “Thời đại đã khác, đứa nhỏ lúc đó bây giờ đã giỏi hơn ta, ta già sắp không xong rồi.”
Hoàng Cửu thấy ánh mắt Diệp Trường Sinh vẫn dừng trên tượng đá: “Công tử quen biết tiên tổ Hoàng Tộc chúng ta sao?”
Diệp Trường Sinh nói: “Giống như đã từng quen biết.”