Chương 1810: Ta vô địch

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 3,570 lượt đọc

Chương 1810: Ta vô địch

“Chỉ còn mấy ngày là hố đen Phóng Trục mở ra, lần này lão phu tính để Cửu cô nương tiến vào, đây coi như là buông tay đánh một trận.”

“Hai cái tên còn lại được lão tổ trong tộc quyết định, cho nên ta thật sự không thể giúp.”

Nói đến đây, hắn ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Nếu Diệp công tử thật sự muốn tiến vào hố đen Phóng Trục thì có thể tham gia thi đấu tuyển chọn trong thành.”

“Mỗi lần hố đen Phóng Trục mở ra thì đều sẽ có thi đấu tuyển chọn, chọn mười người trong số người dự thi tiến vào trong đó.”

Cửu Sắc nhìn về phía Diệp Trường Sinh, dường như là đang hỏi ý của hắn. Tuy rằng hắn không biết vì sao Diệp Trường Sinh muốn tiến vào hố đen Phóng Trục, nhưng hắn tin Diệp Trường Sinh tự có suy nghĩ của mình.

“Đã như vậy, vậy đừng để Hoàng Tộc trưởng khó xử, ta đi tham gia thi đấu tuyển chọn.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Hoàng Tộc trưởng, trên người ngươi có thứ gì đó không sạch sẽ, tìm thời gian xử lý đi, bằng không thì không còn sống lâu nữa.”

“Nể tình ngươi là bằng hữu của Cửu Sắc, ta có ý tốt nhắc nhở ngươi một câu.”

Sắc mặt Hoàng Hoàng chợt thay đổi: “Diệp công tử nhìn thấu hết thảy, ngay cả lão hủ có lời nguyền cũng nhìn ra.”

Cửu Sắc vội vàng nói: “Lão Hoàng, sao lại như vậy?”

Hoàng Hoàng lạnh nhạt bình tĩnh: “Thật lâu trước đây, ta gặp được một cường giả siêu cấp, sau đó đã đánh với hắn một trận, không nghĩ tới trong khi bị đánh lén đã bị gieo lời nguyền.”

Cửu Sắc khẽ nhíu mày, rơi vào suy tư: “Trong vũ trụ vô tận chỉ có hai chủng tộc có thể gieo lời nguyền, Thiên Chú Tộc và Chú Ma Tộc.”

“Nhưng hai chủng tộc này đã biến mất trong dòng vũ trụ từ lâu, chẳng lẽ bọn họ lại xuất hiện?”

Hoàng Hoàng nói: “Biến mất không có nghĩa là diệt vong, người giao thủ với ta chính là cường giả Thiên Chú Tộc. Trong thành Phóng Trục không chỉ có một mình ta bị công kích mà Tộc trưởng của bốn thế lực lớn cũng bị gieo lời nguyền.”

Nói đến đây, ánh mắt hắn dừng trên người Diệp Trường Sinh: “Diệp công tử có thể liếc mắt một cái nhìn ra lão phu bị nguyền, không biết ngươi có giải quyết không?”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Không có.”

Cửu Sắc vội vàng nói: “Trường Sinh, nếu ngươi có cách thì ta xin ngươi nhất định hãy ra tay cứu lão Hoàng. Ta mất đi Quạ Đen, cũng không muốn mất đi bằng hữu là lão Hoàng nữa.”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Cửu Sắc, ta thật sự không có cách nào, ta không biết gì về lời rủa.”

Hoàng Hoàng cười nói: “Lão Cửu, ngươi cũng không cần làm khó Diệp công tử nữa, lời nguyền của Thiên Chú Tộc không dễ hóa giải như vậy, hiện tại tạm thời dùng linh khí áp chế rồi từ từ nghĩ cách.”

Diệp Trường Sinh trầm mặc không nói, biết Hoàng Hoàng dùng linh khí áp chế lời nguyền căn bản không phải kế lâu dài, lời nguyền trong bọn họ tên là Trung Tâm Chú.

Rất hiển nhiên là có người muốn khống chế bốn thế lực lớn, hiện tại Diệp Trường Sinh còn chưa biết rốt cuộc đối phương có ý đồ gì.

Nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, chuyện mấy người bị Trung Tâm Chú hẳn là có liên quan đến nhiệm vụ cứu vớt thành Phóng Trục của hệ thống.

Cho nên trước khi người đứng sau chưa xuất hiện, hắn sẽ không bại lộ để giải lời nguyền.

Hoàng Hoàng quay đầu nhìn Hoàng Cửu: “A Cửu, ngươi dẫn Diệp công tử đi dạo một vòng trong cổ bảo, người trẻ tuổi các ngươi ở cùng một chỗ cũng có chuyện tán gẫu.”

“Ta và lão Cửu ở đây ôn chuyện.”

Hoàng Cửu chậm rãi đứng dậy, khom người một cái: “Diệp công tử, mời!”

Diệp Trường Sinh chắp tay sau lưng, rời đi theo Hoàng Cửu. Trong khi hai người đi về phía trước, Hoàng Cửu đột nhiên mở miệng: “Diệp công tử, ngươi có tu vi gì?”

“Vì sao Hoàng cô nương đột nhiên hỏi như vậy?”

Ánh mắt Hoàng Cửu lóe lên, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Không phải công tử muốn tham gia tuyển chọn sao?”

Diệp Trường Sinh nói: “Tham gia tuyển chọn còn có yêu cầu về cấp bậc?”

Hoàng Cửu lắc đầu, cười nói: “Không có yêu cầu về cấp bậc, nhưng người tham gia tuyển chọn đều là cường giả nổi danh trong thành, ta lo Diệp công tử không phải là đối thủ của bọn họ.”

“Lấy thực lực của ngươi đối phó với thập quỷ của thành Phóng Trục thì còn có thể, nhưng muốn đạt được một suất trong mấy trăm người dự thi thì sợ là có chút khó khăn.”

“Ta vô địch!”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Hoàng cô nương không cần lo lắng cho ta.”

Hoàng Cửu: “...”

Cấp bậc cái gì?

Tuổi trẻ như vậy đã dám nói vô địch.

Lúc trước Diệp Trường Sinh liếc mắt một cái đã nhìn ra lời nguyền trong cơ thể Hoàng Hoàng, điều này làm cho Hoàng Cửu có cái nhìn khác về hắn.

Mặc dù như thế, khi Diệp Trường Sinh nói hắn vô địch, Hoàng Cửu vẫn cảm thấy khó tin.

Diệp Trường Sinh không ép người khác tin hắn vô địch, dù sao không có mấy ai có thể vô địch được.

“Hoàng cô nương, ngươi vẫn luôn ở trong thành Phóng Trục sao? Chúng ta có thể đi dạo bên ngoài cổ bảo không?”

Hoàng Cửu gật đầu: “Đương nhiên có thể, vậy ta sẽ dẫn Diệp công tử đi du ngoạn một ngày.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right