Chương 1811: Ta vô địch 2
Hai người đi tới đường lớn, rất nhanh đã khiến mọi người vây xem. Hiển nhiên mọi người trong thành rất tò mò, Diệp Trường Sinh đi với Hoàng Cửu, rốt cuộc hắn có thân phận gì, thế mà có thể được Hoàng Cửu để ý.
Có vài người bắt đầu cảm thấy tiếc hận thay Diệp Trường Sinh, chẳng lẽ hắn không biết Hoàng Cửu là nữ nhân mà Lăng Thiên nhìn trúng?
Tu sĩ trong thành không dám trêu chọc Hoàng Cửu, ngoại trừ sau lưng nàng có Hoàng Tộc ra thì còn có một nguyên nhân khác chính là Lăng Thiên.
Lăng Thiên là tồn tại có thực lực mạnh nhất, là người tàn nhẫn nhất trong số đông đảo con nuôi của Phóng Trục Chi Thần.
Hắn ta từng tuyên bố nhất định sẽ khiến Hoàng Cửu trở thành đạo lữ của mình, cho nên nói Hoàng Cửu cơ bản chính là đạo lữ đã được quyết định của Lăng Thiên.
Hiện tại Hoàng Cửu dẫn Diệp Trường Sinh đi trong thành, nếu việc này truyền đến tai Lăng Thiên, chỉ sợ Diệp Trường Sinh sẽ gặp nguy hiểm.
Đang đi về phía trước.
Diệp Trường Sinh phóng thích thần thức, rất nhanh đã tìm kiếm được cường giả Thiên Chú Tộc ẩn nấp trong bóng tối, có thể khẳng định Phóng Trục Chi Thần đang che giấu âm mưu rất lớn.
Hơn nữa còn có liên quan đến Thiên Chú Tộc.
Thế nhưng dưới thần thức bao phủ, ngoại trừ mấy chỗ thần thức không cách nào xem xét ra thì lại không hề phát hiện bóng dáng tu sĩ Thiên Chú Tộc nào trong thành.
Đúng lúc đó.
Từng linh khí dao động từ trên thành cao bay xuống, trong phút chốc, mấy người xuất hiện ở trước mặt Diệp Trường Sinh.
Người cầm đầu chính là Lăng Thiên mặc áo bào trắng, khi hắn ta nhìn thấy Diệp Trường Sinh đứng bên cạnh Hoàng Cửu, sắc mặt trở nên âm trầm.
Đồng bọn của Lăng Thiên bên cạnh trầm giọng nói: “Huynh đệ, phải đề phòng màu sắc trên đầu có thể thay đổi bắt cứ lúc nào.”
“Trong thành nhiều mỹ nhân như vậy, vì sao ngươi lại chỉ thích Hoàng Cửu?”
Sắc mặt Lăng Thiên lạnh lùng, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Muốn biết vì sao không?”
Nam tử áo đen gật gật đầu: “Đương nhiên.”
Lăng Thiên lại nói: “Mỗi lần ta nhìn thấy Hoàng Cửu, ta cũng đã có thể liên tưởng đến hình ảnh buổi tối rồi.”
Nam tử áo đen: “... Cao thủ!”
Trên đường lớn.
Chúng tu sĩ thấy Lăng Thiên xuất hiện thì nhao nhao lui về phía sau, mọi người thấy hắn đang đi về phía hai người Hoàng Cửu là biết Diệp Trường Sinh đang gặp nguy hiểm.
Lăng Thiên đi tới trước mặt Hoàng Cửu: “Cửu Nhi, ngươi muốn đi đâu, có cần ta sắp xếp không?”
Hoàng Cửu nói: “Lại là ngươi, ta đã nói rồi, không cần quấn lấy ta.”
Sắc mặt Lăng Thiên trầm xuống, dường như không vui. Nam tử áo đen bên cạnh lạnh lùng nói: “Hoàng Cửu, ngươi có niềm vui mới rồi lại dám nói chuyện với Lăng Thiên chúng ta như thế sao?”
Hoàng Cửu nhìn nam tử áo đen: “Bạch Phi Long, Diệp công tử là bằng hữu của Hoàng Tộc chúng ta, ngươi nói chuyện tốt nhất nên chú ý một chút.”
Bạch Phi Long biến sắc: “Hoàng Cửu, nếu không phải nể mặt Lăng Thiên, người dám nói chuyện với ta như thế, hiện tại đã là một thi thể rồi.”
Hoàng Cửu không để ý tới Bạch Phi Long: “Diệp công tử, chúng ta đi.”
Trong lúc nói chuyện, bọn họ tiếp tục đi về phía trước, Bạch Phi Long nhìn Lăng Thiên, thân ảnh chợt lóe, tấn công Hoàng Cửu.
“Hoàng Cửu, hôm nay là do ngươi tự tìm.”
Ngay khi Bạch Phi Long cách Hoàng Cửu không xa, một vệt sáng bay tới, bỗng phịch một tiếng.
Hoàng Cửu cầm trong tay một chiếc roi mềm, tựa như rồng bay tấn công về phía Bạch Phi Long: “Ngươi cũng xứng giết ta.”
“Trước tiên hỏi Vạn Nhân Tiên trong tay ta.”
Ầm.
Một kích va chạm, Bạch Phi Long lui về phía sau, hai má truyền tới một trận đau đớn, giơ tay sờ tới, máu tươi nhuộm đỏ bàn tay.
“Lăng huynh, đừng trách ta không nể mặt ngươi.”
“Người đâu, bắt Hoàng Cửu cho ta!”
Dứt lời, từng bóng người xuất hiện, bay xuống trước mặt Hoàng Cửu, uy áp khủng bố buông xuống.
Hoàng Cửu nói: “Diệp công tử, nơi này cách cổ bảo không xa, ngươi trở về trước đi!”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Vậy ngươi bảo trọng.”
Hắn không chút do dự quay đầu đi về phía cổ bảo, chỉ để lại Hoàng Cửu trong gió hỗn loạn.
Không khách khí chút nào?
Hắn không thấy nàng bị bao vây sao?
Chẳng lẽ hắn chưa từng nghĩ muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân?
Nhìn Diệp Trường Sinh đi xa, Hoàng Cửu biết nàng nghĩ nhiều rồi, là nàng thêm trò vui cho mình.
Thì ra mình chẳng là gì trong mắt Diệp Trường Sinh cả.
Lăng Thiên thấy Diệp Trường Sinh rời đi thì đưa mắt nhìn Bạch Phi Long một cái, thân ảnh người sau chợt lóe, hóa thành một luồng tàn ảnh tấn công Diệp Trường Sinh.
Xuy.
Một kiếm khí bay ra, chỉ thẳng vào lưng Diệp Trường Sinh.
Nhìn thấy cảnh này.
Mọi người trên đường lớn nhao nhao toát mồ hôi thay Diệp Trường Sinh, biết hắn sẽ nhanh chóng chôn mình dưới kiếm của Bạch Phi Long.
Hoàng Cửu muốn ra tay ngăn cản Bạch Phi Long nhưng lại bị tu sĩ Tội Ác Thần Tông ngăn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Phi Long đâm kiếm về phía Diệp Trường Sinh.
“Ai dám đả thương hắn!”
Một âm thanh hùng hồn bá đạo từ trên cao hạ xuống, Hoàng Hoàng xuất hiện cách đó không xa, hơi thở khủng bố như sóng biển, trực tiếp hất bay Bạch Phi Long ra ngoài.