Chương 1812: Ta vô địch 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 4,311 lượt đọc

Chương 1812: Ta vô địch 3

Ầm.

Bạch Phi Long bay ngược ra ngoài đột nhiên nổ tung, trong nháy mắt hóa thành một đoàn sương máu.

Vẻ mặt Hoàng Hoàng ngây ra. Tình huống gì, từ khi nào hắn lại mạnh mẽ như vậy?

Mới vừa rồi rõ ràng mình còn khống chế sức mạnh, sao Bạch Phi Long lại hóa thành một đoàn sương máu, trực tiếp bị giết chết chứ?

Ánh mắt hắn rơi vào trên người Diệp Trường Sinh đang đi về phía mình, chẳng lẽ là Diệp công tử ra tay?

Bạch Phi Long là Tam Thiếu chủ của Tội Ác Thần Tông, Tông chủ Bạch Ác Lai vô cùng yêu chiều hắn ta, đây cũng là nguyên nhân vì sao Hoàng Hoàng không muốn giết hắn ta.

Hắn không muốn chém chết Bạch Phi Long rồi trở mặt với Tội Ác Thần Tông, không nghĩ tới Bạch Phi Long vẫn chết.

Tu sĩ cấp Hỗn Nguyên tầng thứ bảy lại bị giết như vậy?

Diệp Trường Sinh đi tới bên người Cửu Sắc, người sau trầm giọng nói: “Trường Sinh, ngươi không sao chứ?”

“Ngươi cảm thấy hắn có thể tổn thương ta?”

Cửu Sắc nói: “Là ta ngu xuẩn, sao có thể hỏi những lời vô tri như vậy.”

Hoàng Hoàng nhìn Diệp Trường Sinh, hô về phía Hoàng Cửu: “A Cửu, trở về!”

Thân ảnh Hoàng Cửu bay xuống bên cạnh Hoàng Hoàng, tu sĩ Tội Ác Thần Tông đuổi theo, một lão giả tóc bạc giận dữ nói: “Hoàng Tộc các ngươi giết Tam Thiếu chủ ta, đây là muốn khai chiến với Thần Tông chúng ta?”

“Tộc trưởng Hoàng Tộc, nếu hôm nay ngươi không có một câu trả lời thỏa đáng thì Tội Ác Thần Tông chúng ta và Hoàng Tộc các ngươi không chết không thôi.”

Hoàng Hoàng thân là Tộc trưởng một tộc, sóng to gió lớn gì mà hắn chưa từng thấy qua, lão giả tóc bạc chỉ dựa vào mấy câu này còn muốn hù dọa hắn?

“Chuyện đã đến nước này, Tội Ác Thần Tông các ngươi muốn khai chiến, Hoàng Tộc chúng ta xin tiếp.”

“Chỉ cần lão phu không chết, Tội Ác Thần Tông các ngươi đừng hòng đả thương Hoàng Tộc ta, trở về nói cho Bạch Ác Lai, người là ta giết, để cho hắn tới tìm ta.”

Lão giả áo trắng phẫn nộ không thôi: “Hoàng Hoàng, nhớ kỹ lời ngươi nói, Tội Ác Thần Tông chúng ta nhất định sẽ san bằng Hoàng Tộc các ngươi.”

Dứt lời, hắn ta mang theo tu sĩ Tội Ác Thần Tông rời đi.

Hoàng Hoàng liếc mắt nhìn Lăng Thiên: “Lăng công tử, hôm nay sẽ không mời ngươi đi Hoàng Tộc.”

Sắc mặt Lăng Thiên lạnh lùng, từ đầu đến cuối không nói câu nào nhưng khóe miệng hắn ta nhếch lên ý cười, ánh mắt vô cùng giảo hoạt.

Một bộ dáng âm mưu thành công.

Hắn ta nhìn đám người Hoàng Cửu rời đi, thân ảnh biến mất trên hư không.

Trước cổ bảo.

Hoàng Hoàng nhìn Diệp Trường Sinh, mấy phen muốn nói lại thôi. Rất hiển nhiên, hắn muốn hỏi Diệp Trường Sinh, có phải hắn giết người hay không.

Diệp Trường Sinh đã nhận ra Hoàng Hoàng có chuyện muốn nói từ lâu: “Hoàng tiền bối, ngươi không cần hoài nghi, người là do ta giết.”

Hoàng Hoàng gật gật đầu: “A Cửu, dẫn Diệp công tử vào phủ, chuyện còn lại các ngươi không cần quản.”

Hoàng Cửu còn muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt trở về: “Diệp công tử, mời.”

Diệp Trường Sinh đi về phía trước, quay đầu lại nhìn Hoàng Hoàng, lão đầu này rất trượng nghĩa, biết rõ mình giết người nhưng vẫn để Hoàng Tộc gánh chịu hậu quả.

Đang đi về phía trước.

Hoàng Cửu trầm giọng nói: “Diệp công tử, thật ngại quá, vốn còn muốn dẫn ngươi đi du ngoạn một ngày.”

“Không sao, sau này còn có cơ hội.” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Hoàng cô nương, roi của ngươi chơi không tệ!”

Hoàng Cửu xấu hổ cười: “Diệp công tử chê cười.”

Diệp Trường Sinh nói: “Thật ra ta cũng biết dùng roi, có thời gian thì chúng ta có thể luận bàn.”

Sắc mặt Hoàng Cửu hơi đổi: “Không nghĩ tới Diệp công tử cũng sẽ dùng roi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Kiếm tu không dùng roi, không phải là kiếm tu tốt.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Hoàng cô nương, nếu ngươi muốn làm một cây roi đánh thiên hạ, thì không thể dùng roi mềm...”

Hoàng Cửu cái hiểu cái không gật đầu: “Diệp công tử có thể nói rõ ràng hơn không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Điểm đến là dừng.”

Hoàng Cửu không hỏi nữa.

Rất nhanh, hai người đi tới cửa vào kết giới tiến vào cổ bảo, Diệp Trường Sinh đột nhiên dừng bước: “Hoàng cô nương, tu sĩ mạnh nhất Tội Ác Thần Tông có cấp bậc gì?”

Hoàng Cửu nói: “Ít nhất cũng là cấp Hỗn Độn cao nhất! Có điều, chỉ pháp của Bạch Ác Lai vô cùng mạnh mẽ, được xưng là thần chi thủ.”

Thần chi thủ, đây có khác gì với Kato... Cánh đại bang kiêu hãnh?

Diệp Trường Sinh tỏ vẻ mình lại hiểu lầm.

Hoàng Cửu lại nói: “Mấy năm nay Tội Ác Thần Tông đã thần phục Phóng Trục Chi Thần, tuy rằng bọn họ che dấu rất tốt, nhưng đây đã sớm không phải là bí mật gì.”

“Lần này Hoàng Tộc lành ít dữ nhiều, phải đồng thời nghênh chiến Tội Ác Thần Tông và Phóng Trục Chi Thần.”

“Lấy một địch hai, không hề có phần thắng.”

Diệp Trường Sinh thấy Hoàng Cửu lo lắng: “Tự tin một chút, ta tin Hoàng Tộc các ngươi có thể.”

Hoàng Cửu: “...”

Kết giới mở ra.

Hoàng Cửu ra hiệu cho Diệp Trường Sinh tiến vào, còn mình lại đứng dậy rời đi, Bạch Phi Long bị giết, chắc chắn Tội Ác Thần Tông sẽ không từ bỏ ý đồ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right