Chương 1813: Ta vô địch 4

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 3,744 lượt đọc

Chương 1813: Ta vô địch 4

Nàng tin rằng không bao lâu nữa, cường giả Tội Ác Thần Tông sẽ buông xuống. Với tính cách của Bạch Ác Lai, hắn ta tất sẽ không chết không thôi với Hoàng Tộc.

Hơn nữa hắn ta có Phóng Trục Chi Thần ủng hộ phía sau, kế tiếp Hoàng Tộc sẽ phải đối mặt với một hồi đại chiến chưa từng có.

Việc này xảy ra là do mình, Hoàng Cửu biết không thể chỉ lo thân mình, nhất định phải làm chút gì đó mới được.

Kết giới đóng lại, Hoàng Cửu đưa mắt nhìn, đứng dậy đi về phía tiền viện.

Rất nhanh, Hoàng Cửu đi vào trong phòng nghị sự ở tiền viện. Giờ khắc này, cường giả Hoàng Tộc đã hội tụ, trừ mấy vị lão tổ còn đang bế quan ra thì những người khác đều đến hết.

Hoàng Hoàng ngồi ngay ngắn ở phía trên, thấy bóng dáng xinh đẹp của Hoàng Cửu xuất hiện, nói: “A Cửu, không phải ta để ngươi ở lại bên cạnh Diệp công tử sao?”

Hoàng Cửu nói: “Tộc trưởng, việc này xảy ra là do ta, ta phải ở lại.”

Hoàng Hoàng nói: “Tội Ác Thần Tông cấu kết với Phóng Trục Chi Thần, đối với Hoàng Tộc ta như hổ rình mồi từ lâu, hôm nay Bạch Phi Long xuất hiện trước cũng không phải là lỗi của ngươi.”

“Hoàng Tộc và bọn hắn sớm muộn gì cũng phải kết thúc, chẳng qua là khai chiến sớm hơn thôi.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Ta đã phái người đi thông báo cho Khí Kiếm Môn, tin rằng Long Môn chủ rất nhanh sẽ đến Hoàng Tộc.”

“Thế hệ cũ chúng ta vẫn còn, còn không tới lượt ngươi ra tay, đi xuống đi, chăm sốc tốt cho Diệp công tử là được.”

Cửu Sắc nhìn Hoàng Cửu: “Nghe lão Hoàng nói, đi xuống đi!”

Hoàng Hoàng tin tưởng Cửu Sắc, tin chắc rằng Diệp Trường Sinh sẽ không ngồi yên không để ý. Tuy rằng hắn không nhìn thấu thực lực của Diệp Trường Sinh nhưng đã xác nhận qua ánh mắt, Diệp Trường Sinh là người bọn hắn không thể trêu vào.

Có thể làm cho Cửu Sắc cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnh, hắn cũng không phải hạng người tầm thường.

Đến bây giờ Hoàng Hoàng còn nhớ rõ chuyện Diệp Trường Sinh giết Bạch Phi Long trong nháy mắt, trong cơ thể thiếu niên kia dường như ẩn chứa vô lượng thần lực.

Có lẽ hắn thật sự có thể giúp Hoàng Tộc ta tránh thoát kiếp nạn này.

Hoàng Cửu xoay người rời khỏi điện, lần thứ hai đi vào sâu trong cổ bảo. Đang đi về phía trước, đột nhiên trong hư không phía sau lưng xuất hiện uy áp khủng bố, bao phủ trên cổ bảo.

Nàng ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện bóng người đứng lơ lửng, bay xuống cổ bảo, người cầm đầu chính là Tông chủ Bạch Ác Lai của Tội Ác Thần Tông.

Sau lưng hắn ta ít nhất cũng có ngàn người, có thể thấy được lần này Tội Ác Thần Tông dốc toàn lực, chuẩn bị cá chết lưới rách với Hoàng Tộc.

Bịch.

Bịch.

Từng ánh lửa từ trong cổ bảo bắn ra ngoài, ngay sau đó, hai người Hoàng Hoàng, Cửu Sắc dẫn theo cường giả Hoàng Tộc xuất hiện ở hư không, tạo thành thế giằng co với cường giả Tội Ác Thần Tông.

Bạch Ác Lai vô cùng tức giận: “Hoàng Hoàng, Tội Ác Thần Tông chúng ta và Hoàng Tộc các ngươi nước sông không phạm nước giếng nhiều năm, thế mà lão thất phu(*) ngươi lại dám ra tay giết Tam Thiếu chủ, ngươi cho rằng lão phu là không khí sao?” (lão thất phu(*): người vô dung vô mưu, hàm ý coi thường)

“Hôm nay lão phu sẽ san bằng Hoàng Tộc các ngươi.”

Hoàng Hoàng nói: “Bạch lão thất phu, nơi này gió lớn, ngươi cũng đừng khoác lác, san bằng Hoàng Tộc, ngươi cũng không nhìn lại mình đi.”

“Bạch Phi Long ra tay trước, là hắn khiêu khích Hoàng Tộc chúng ta trước, lão phu chỉ trừng phạt một chút mà thôi.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Chư vị đều tới rồi, cần gì phải trốn tránh?”

Dứt lời, trong hư không, mấy bóng người đi ra, không phải ai khác, chính là vài người con nuôi của Phóng Trục Chi Thần.

Phóng Trục Chi Thần này thích nhất là thu nhận con nuôi, thật mong rằng hắn ta có thể thu nhận được một Lữ Bố.

Năm người trước mắt giống như Lăng Thiên, đều là con nuôi của Phóng Trục Chi Thần.

Chu Nguyên nhìn Hoàng Hoàng: “Nếu đã bị Tộc trưởng Hoàng Tộc phát hiện, lão phu cũng không che giấu nữa.”

“Lần này lão phu dẫn người đến diệt Hoàng Tộc ngươi, ngươi không có ý kiến chứ?”

Hoàng Hoàng lạnh nhạt cười: “Thì ra là ngươi, nếu đã tới, đương nhiên lão phu sẽ hoan nghênh.”

Chu Nguyên lại nói: “Không phải Tộc trưởng Hoàng Tộc đang chờ Khí Kiếm Môn đến giúp ngươi chứ? Ta quên nói cho ngươi biết, Khí Kiếm Môn bây giờ tự lo cũng không xong, sợ là không có năng lực trợ giúp Hoàng Tộc ngươi.”

Hoàng Hoàng quay đầu nhìn Cửu Sắc: “Lão Cửu, ngươi không phải người của Hoàng Tộc ta, dẫn Diệp công tử rời đi đi!”

Sắc mặt Cửu Sắc biến đổi: “Lão Hoàng, ngươi nói gì thế, để ta rời đi trong lúc ngươi gặp nguy nan, ta ở trong mắt ngươi chính là loại người ham sống sợ chết ư?”

Lúc này.

Chu Nguyên tiện tay vung lên, từng lệnh bài bay ra, công kích về phía cổ bảo: “Để mấy lão tổ Hoàng Tộc ngươi xuất quan, Chu mỗ ta muốn đánh toàn bọ bọn hắn.”

Bóng dáng Hoàng Hoàng biến mất không thấy đâu, trong hư không chỉ còn lại một luồng hỏa diễm. Ngay sau đó, hắn xuất hiện trước lệnh bài, đánh ra một chưởng nghênh đón lệnh bài bay đến.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right