Chương 1814: Thật kỳ lạ
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, bóng người bay ngược ra sau, thân ảnh Hoàng Hoàng va chạm vào đỉnh lầu các.
Mặc dù như thế, hắn vẫn dùng sức một mình ngăn cản công kích của Chu Nguyên. Bỗng một tiếng phượng hót vang vọng cửu thiên, ngọn lửa che trời xuất hiện sau lưng Hoàng Hoàng.
Một con hỏa phượng ngẩng đầu, phóng thích ra uy áp làm cho người ta hoảng sợ.
Hoàng Hoàng mạnh mẽ lao về phía trước: “Động thủ, không chết không thôi!”
Chu Nguyên cũng không phải là người lương thiện, hắn ta hóa thành một luồng tàn ảnh nghênh đón, trong hư không truyền ra tiếng nổ tung.
Không gian bị tàn phá sụp đổ, nếu không phải cổ bảo Hoàng Tộc có đại trận ngăn cản, sợ là đã hóa thành một mảnh phế tích.
Đột nhiên.
Một vệt sáng từ trên không trung xẹt qua, tách mọi người đang giao chiến ra, giọng nói từ cửu thiên hạ xuống: “Chu Nguyên, Bạch Ác Lai, nhanh chóng dẫn người rút đi, chuyện giữa các ngươi và Hoàng Tộc, đợi đến khi hố đen Phóng Trục đóng lại rồi nói sau.”
Chu Nguyên, Bạch Ác Lai tự nhiên biết giọng nói trên không trung là của ai, hai người hai mặt nhìn nhau, trao đổi ánh mắt, đồng thanh nói: “Rút lui!”
Hoàng Hoàng thấy mọi người biến mất trên hư không, vẻ mặt trở nên ngưng trọng, trong lòng nghi hoặc vạn phần, vì sao Phóng Trục Chi Thần lại đột nhiên hạ lệnh?
Đợi đến sau khi hố đen Phóng Trục đóng lại mới giải quyết ân oán với Hoàng Tộc?
Phóng Trục Chi Thần lại có âm mưu gì mà lần này lại xem trọng hố đen Phóng Trục như vậy?
“Trở về trước đi.”
...
Giờ khắc này.
Trên bầu trời thành Phóng Trục, trong một tòa thiên cung, thân ảnh Chu Nguyên, Bạch Ác Lai xuất hiện, khom người một cái: “Nghĩa phụ, cớ sao để chúng ta rút lui?”
Khương Thương Lan mặc áo trắng đi ra: “Để cho các ngươi rút về, tự nhiên là có đạo lý của ta.”
“Lần này hố đen Phóng Trục mở ra, các ngươi đi vào chém giết người này!”
Dứt lời, một bức tranh bay ra rồi từ từ mở ra, người đẹp trai phía trên chính là Diệp Trường Sinh.
Ngay cả một bức chân dung cũng đẹp như vậy?
Chu Nguyên nhận bức tranh: “Nghĩa phụ, người này là ai?”
Khương Thương Lan nói: “Diệp Trường Sinh!”
Nói đến đây, ánh mắt hắn ta rơi vào trên người Bạch Ác Lai: “Con trai Bạch Phi Long của ngươi cũng không phải do Hoàng Hoàng giết chết, người thật sự giết chết Bạch Phi Long chính là Diệp Trường Sinh.”
Bạch Ác Lai bán tín bán nghi: “Lời này là thật?”
Khương Thương Lan búng tay, hư không xuất hiện một vòng sáng, hình ảnh bên trong chính là lúc trước Hoàng Hoàng ra tay với Bạch Phi Long.
“Có thể thấy rõ, Hoàng Hoàng đã khống chế sức mạnh, người thật sự giết người chính là Diệp Trường Sinh. Người này là cao thủ kiếm đạo, giết người vô hình.”
“Cho nên lần này các ngươi tiến vào hố đen Phóng Trục, nhất định không nên khinh thường hắn, nếu không các ngươi sẽ hóa thành một đống xương khô.”
Chu Nguyên nói: “Nghĩa phụ, Diệp Trường Sinh này thật sự kinh khủng như thế sao?”
Vẻ mặt Khương Thương Lan nghiêm túc: “Ta nói lại lần cuối cùng, Diệp Trường Sinh đi được tới đây đã trải qua vô số trận chiến, phàm là người muốn giết hắn, mộ cũng mọc đầy cỏ rồi.”
“Ngươi làm, phải làm cẩn thận.”
Vẻ mặt Chu Nguyên, Bạch Ác Lai nghiêm trọng, bọn họ nhận ra được mùi nguy hiểm trong lời nói của Khương Thương Lan.
Diệp Trường Sinh trải qua vô số đại chiến mà không chết, chắc chắn có chỗ hơn người.
Hơn nữa hắn còn là một kiếm tu, như vậy cấp độ nguy hiểm sẽ tăng lên một bậc.
Mọi người đều biết kiếm tu là nghề nghiệp nguy hiểm nhất vũ trụ, bất kể là cận chiến hay đánh xa thì kiếm tu đều chiếm thế thượng phong.
Khương Thương Lan thấy vẻ mặt hai người nghiêm trọng thì nói: “Có điều các ngươi cũng không cần quá lo lắng, chém giết Diệp Trường Sinh là việc duy nhất chúng ta phải làm tiếp theo.”
“Trong hố đen Phóng Trục, ta sẽ phái những người khác đi theo các ngươi.”
“Chỉ cần nhớ kỹ một điều, các ngươi và Diệp Trường Sinh chỉ có thể có một người đi ra khỏi hố đen Phóng Trục, hiểu chưa?”
Hai người gật gật đầu: “Hiểu rồi.”
Khương Thương Lan nói: “Đi xuống chuẩn bị đi, về phần Hoàng Tộc, đợi Diệp Trường Sinh chết, ta sẽ tự mình ra tay, hoàn toàn phá hủy Hoàng Tộc, khi đó thành Phóng Trục sẽ thống nhất.”
Chu Nguyên, Bạch Ác Lai khom người một cái, đứng dậy rời khỏi tiên cung.
Bọn hắn rời đi không lâu thì có mấy người áo đen xuất hiện bên cạnh Khương Thương Lan, người cầm đầu trầm giọng nói: “Thương Lan, chỉ dựa vào bọn hắn thì không thể chém giết Diệp Trường Sinh.”
Khương Thương Lan giật mình: “Ý của trưởng lão là...”
Khương Phạm nói: “Chúng ta cũng sẽ tiến vào hố đen Phóng Trục, nếu như bọn họ thất bại, chúng ta sẽ ra tay chém giết Diệp Trường Sinh.”
“Lần này là thời cơ tốt nhất để chúng ta chém giết Diệp Trường Sinh, nếu bỏ lỡ thì hậu hoạn vô cùng.”
Vẻ mặt Khương Thương Lan nghiêm trọng: “Trưởng lão, Diệp Trường Sinh thật sự khó giải quyết như thế sao?”
Khương Phạm gật đầu: “Ngươi không hiểu rõ hắn, ngươi biết phía sau Diệp Trường Sinh là người nào không?”
Khương Thương Lan lắc đầu: “Không biết.”
Khương Phạm nói: “Kiếm Điện, Thiên Đạo, đủ chưa?”
Khương Thương Lan: “...”