Chương 1815: Thật kỳ lạ 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 4,686 lượt đọc

Chương 1815: Thật kỳ lạ 2

Khương Phạm quay đầu nhìn về phía ba người bên cạnh: “Thất Huyền huynh, Trần huynh, Dịch huynh, lần này phải dựa vào các ngươi.”

Lý Thất Huyền lạnh nhạt nói: “Khương huynh không cần khách khí, nếu đã đồng ý với ngươi thì chúng ta đương nhiên sẽ toàn lực ứng phó.”

Nói đến đây, khóe miệng hắn ta nhếch lên đầy lạnh lùng: “Khương huynh, Trần huynh, Dịch huynh, các ngươi nói xem nếu bị Kiếm Huyền Tử biết đệ tử của hắn bị chúng ta chém giết, hắn sẽ có biểu cảm gì?”

Trần Bắc Dạ nói: “Vậy chúng ta sẽ gặp nguy hiểm, huynh đệ Kiếm Huyền Tử đó không ai không điên.”

Khương Phạm cười nói: “Không cần lo lắng về Kiếm Huyền Tử, hắn sẽ không xuất hiện ở thành Phóng Trục, không ai biết chúng ta đã bố trí trong thành nhiều năm như vậy.”

“Lần này nếu không phải Diệp Trường Sinh đánh bậy đánh bạ, chủ động đưa tới cửa, chúng ta còn chưa có cơ hội tốt như vậy giết hắn đâu.”

“Chờ sau khi chém giết Diệp Trường Sinh, tiếp theo chính là Kiếm Điện.”

Ba người Trần Bắc Dạ, Lý Thất Huyền, Dịch Phương Hàn nở nụ cười, dường như đã nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Kiếm Huyền Tử.

...

Hoàng Tộc.

Bên trong cổ bảo.

Ba người Hoàng Hoàng, Cửu Sắc, Hoàng Cửu đi tới dưới cổ đình, thấy Diệp Trường Sinh một mình ngồi ngay ngắn trước bàn đá.

Cửu Sắc nói: “Trường Sinh, chắc hẳn ngươi đã nhận ra lần này hố đen Phóng Trục sẽ có nguy hiểm.”

Diệp Trường Sinh nhìn Cửu Sắc, Hoàng Hoàng: “Cửu Sắc, Hoàng tiền bối ngồi xuống nói, đến nếm thử trà ta vừa pha.”

Hoàng Hoàng nhận lấy chén trà Diệp Trường Sinh đưa tới, thật bội phục sự bình tĩnh của hắn, dường như không có chuyện gì có thể khiến hắn lay động.

Đó là do hắn không hiểu rõ về Diệp Trường Sinh. Có rất nhiều chuyện đều khiến Diệp Trường Sinh lay động, ví dụ như nhìn thấy mỹ nhân, không đúng, ví dụ như nhìn thấy chí bảo, hoặc là người thân của hắn bị tổn thương.

Diệp Trường Sinh nói: “Vừa rồi trong thành có một ít cường giả tới, âm thầm muốn thăm dò ta, có điều ta đã phát hiện ra bọn hắn từ lâu, những người này hẳn là hướng về phía ta.”

“Vốn chỉ muốn ở trong thành mấy ngày, không nghĩ tới hiện tại dẫn tới phiền toái lớn như vậy, thật sự là rất xấu hổ, quá ưu tú chính là sẽ phiền não như thế.”

Nói đến đây, ánh mắt hắn rơi vào trên người Hoàng Hoàng: “Hoàng tiền bối, trà này thế nào?”

Sắc mặt Hoàng Hoàng chợt thay đổi, không thể tin nhìn Diệp Trường Sinh: “Diệp công tử, trà này...”

Cửu Sắc bên cạnh vội nói: “Lão Hoàng, ngươi thấy thế nào, trà này cũng không có gì đặc biệt nha.”

Hoàng Hoàng nói: “Lão Cửu, trà này giúp ta giải lời nguyền trong cơ thể.”

Cửu Sắc: “...”

Diệp Trường Sinh nói: “Một chén trà mà thôi, không cần phải nói! Nào, Hoàng tiền bối lại nếm thử chén này!”

Hoàng Hoàng không chút do dự đưa chén trà lên, tiếp theo ngửa đầu uống một hơi cạn sạch: “Cái này...”

“Diệp công tử, đây đâu phải là trà, ngươi trực tiếp cho lão phu uống linh dịch sao?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Bị ngươi nhận ra rồi.”

Hoàng Hoàng: “...”

Ngay sau đó.

Hắn vội vàng đứng lên, vẻ mặt hơi sốt rột, giống như sắp bùng nổ: “A Cửu, ngươi hầu hạ Diệp công tử thật tốt, không đúng, ngươi tiếp đón Diệp công tử cho tốt.”

Hoàng Cửu thấy Hoàng Hoàng rời đi: “Tộc trưởng, ngươi...”

Hoàng Hoàng nói: “Không xong rồi, ta muốn đi... Đột phá!”

Mẹ nó.

Lão đầu này thật hài hước.

Không phải là đi đột phá sao? Người không biết còn tưởng rằng hắn bị tiêu chảy, nhìn dáng vẻ như không nhịn được nữa.

Vừa nghĩ xong.

Phanh.

Phanh.

Thân ảnh Hoàng Hoàng đi về phía trước truyền tới từng tiếng nổ lớn, linh khí mênh mông cuồn cuộn xông thẳng lên đỉnh cổ bảo.

Cửu Sắc cảm thấy khó có thể tin: “Lão Hoàng đột phá?”

Diệp Trường Sinh nói: “Đột phá chính là đơn giản như vậy, chưa bao giờ phức tạp như các ngươi tưởng tượng.”

Cửu Sắc lại nói: “Trường Sinh, ngươi đây là biết rõ núi có hổ lại đi về phía đó.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Không, ta gọi tối nay đánh lão hổ.”

Nói đến đây, ánh mắt hắn dừng trên người Hoàng Cửu: “Chờ vòng tuyển chọn bắt đầu, phiền ngươi giúp ta báo danh.”

Hoàng Cửu gật đầu: “Diệp công tử yên tâm, việc này giao cho ta.”

Một chén trà đã giải được lời nguyền của Tộc trưởng, một chén trà khiến Tộc trưởng đột phá không ngừng, bây giờ Hoàng Cửu chắc chắn tin Diệp Trường Sinh vô địch.

...

Ba ngày trôi qua.

Vòng tuyển chọn cuối cùng đã bắt đầu, Hoàng Cửu báo danh giúp Diệp Trường Sinh, có điều, lần thi đấu tuyển chọn này khác với trước kia.

Không biết vì sao, tu sĩ dự thi ít đi rất nhiều, trước kia mỗi lần thi đấu tuyển chọn thì có ít nhất ngàn người tham gia, lần này chỉ có năm trăm người.

Như vậy thì quy tắc tuyển chọn thi đấu vô cùng đơn giản, năm trăm người đồng thời tiến vào trong một tòa đại trận, sau đó mở ra cuộc đấu hỗn loạn, cuối cùng giữ lại mười người chiến thắng.

Đơn giản lại thô bạo.

Hoàng Cửu xoay người nhìn ra ngoài sân thi đấu, hai má hiện lên vẻ sốt ruột, mắt thấy vòng tuyển chọn sắp bắt đầu, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng của Diệp Trường Sinh.

Trước khi rời khỏi cổ bảo, nàng đã thông báo cho Cửu Sắc hôm nay là ngày thi đấu tuyển chọn, bảo hắn báo cho Diệp Trường Sinh xuất quan.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right