Chương 1816: Thật kỳ lạ 3
Không phải đến giờ còn chưa xuất quan chứ?
Giờ khắc này.
Đại trận bao phủ trên sân đấu đã mở ra, người dự thi đã lần lượt tiến vào trong đại trận...
Còn chưa đến sao?
Hoàng Cửu thấy đại trận sắp đóng lại, đột nhiên một kiếm quang tiến vào trong đại trận, ngay sau đó, trên đại trận xuất hiện từng vết nứt như muốn nổ tung.
Diệp Trường Sinh xuất hiện trên sân thi đấu: “Xin lỗi, sức mạnh hơi lớn, không khống chế được.”
Sai khi một người hỏi thân phận Diệp Trường Sinh thì bắt đầu hạ lệnh sửa lại đại trận.
Vài tên trận pháp sư rất nhanh đã sửa xong đại trận, thi đấu tuyển chọn cũng chính thức bắt đầu...
Trong đại trận rơi vào một mảnh hỗn chiến, Diệp Trường Sinh lại phát hiện không có ai ra tay với hắn, vì sao vậy?
Thật kỳ lạ!
Tới đánh ta đi.
Ta rất yếu, đánh chết ta đi!
Tại sao các ngươi phải cô lập ta, như vậy ra sẽ rất cô độc, rất đau lòng.
Trong đại trận.
Mọi người đều có dáng vẻ nhượng bộ lui binh với Diệp Trường Sinh, nguyên nhân rất đơn giản, hắn xuất hiện đã suýt chút nữa đánh vỡ đại trận khiến người dự thi sợ hãi.
Đương nhiên mọi người đều muốn nhiều hơn một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Dù sao cũng không phải thăng cấp, chỉ cần có thể kiên trì đến cuối cùng, cần gì phải mạo hiểm tính mạng?
Trước mắt là một cảnh chiến đấu hỗn loạn, linh khí bắn ra, tiếng vang chấn động tai nhưng Diệp Trường Sinh cảm thấy rất cô độc.
Mọi người không thể cùng nhau chơi đùa với hắn sao?
Rất nhanh, Diệp Trường Sinh đã biến mất.
Người ưu tú nhất định phải một mình một vẻ, vô cùng cô đơn!
Đúng lúc này.
Một bóng người bay xuống bên người Diệp Trường Sinh, ánh mắt lóe lên: “Công tử đừng hiểu lầm, ta sẽ không ra tay với ngươi.”
Diệp Trường Sinh giật mình, nữ tử này không mặc đồ nữ, nàng cho rằng mặc quần áo của nam nhân là có thể che giấu thân phận của mình.
Nhưng nàng không biết, bởi vì hai điểm kia, nàng đã sớm bại lộ.
Chỗ nhô lên kia rất không tự nhiên, cơ ngực của ai sẽ lớn như vậy chứ?
Diệp Trường Sinh cảm khái không thôi, may mà hắn nhìn vô số người, nếu đổi lại là người khác đã bị nữ tử lừa gạt.
“Cô nương có chuyện gì không?”
Sắc mặt nữ tử hơi đổi, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh trực tiếp vạch trần nàng: “Chính là muốn nói chuyện với công tử.”
Nữ nhân này là người thông minh.
Nàng muuốn trò chuyện với mình, sau đó sẽ dính líu quan hệ với mình, như vậy người khác sẽ không ra tay tấn công nàng, dễ dàng kiên trì đến cuối cùng?
Diệp Trường Sinh nói: “Cô nương, ngươi làm như vậy có phải hơi không thích hợp hay không?”
Nữ tử vội vàng giơ tay lên: “Công tử, linh giới này cho ngươi, đây chính là muốn kết giao bằng hữu đơn thuần.”
Diệp Trường Sinh giơ tay thu linh giới vào hệ thống: “Ta không thích kết giao bằng hữu.”
Nữ nhân: “...”
Vậy thao tác này là gì?
Không thích kết giao bằng hữu, tại sao lại lấy linh giới của nàng?
Diệp Trường Sinh đứng dậy đi về bên cạnh, hai bóng người đang giao chiến thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện thì vội vàng rời đi.
Nữ tử biến sắc, chuẩn bị đuổi kịp Diệp Trường Sinh, nhưng lại bị một người ngăn lại, bất đắc dĩ chỉ có thể ra tay.
Rất nhanh trong sân chỉ còn lại trăm người, người bị đánh bại sẽ tự động đào thải.
Diệp Trường Sinh vẫn đứng một mình, từ một người dự thi biến thành một người xem.
Nhàm chán, nhàm chán.
Cuộc sống cô đơn như tuyết mùa đông.
Ầm.
Một tiếng nổ vang lên, thân ảnh nữ tử xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, trước mặt cũng có một người bay xuống với vẻ mặt đề phòng.
Diệp Trường Sinh nhìn người tới: “Ngươi tiếp tục, nàng và ta không có quan hệ.”
Nam tử áo trắng khom người một cái: “Đa tạ.”
Nữ tử: “...”
Chưa từng thấy người nào vô sỉ như vậy.
Muốn chiếm tiện nghi của Diệp Trường Sinh, nữ tử rất thông minh, thế nhưng nàng chọn nhầm người.
Cuối cùng trộm gà không được còn mất nắm gạo.
Ngay sau đó.
Nam tử áo trắng lại bị nữ tử đánh bay ra ngoài, hung hăng va chạm vào đại trận, trong miệng phun ra một ngụm máu, lập tức bị tuyên bố đào thải.
Nữ tử quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh: “Ta nhớ kỹ ngươi.”
Diệp Trường Sinh nói: “Cô nương, ngươi nên cảm ơn ta.”
Giọng nói nữ tử lạnh như băng: “Cảm ơn ngươi?”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Nếu như không phải ta, ngươi có thể bộc phát được tiềm lực để hạ gục hắn sao?”
“Làm người phải biết cảm ơn.”
Nữ tử lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, ngươi thật sự qua loa.
“Hố đen Phóng Trục, chúng ta sẽ còn gặp mặt.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi có thể không có cơ hội tiến vào hố đen Phóng Trục.”
Nữ tử lạnh lùng nói: “Ta đã thức tỉnh ký ức, sao lại không thể tiến vào hố đen Phóng Trục?”
Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, trực tiếp đánh bay nữ tử ra ngoài, thân ảnh ngã xuống bên ngoài đại trận.
“Ta nói ngươi không cách nào tiến vào, sao ngươi lại không tin chứ?”
Nữ tử: “...”
Bên ngoài đại trận, nữ tử tức giận nhìn Diệp Trường Sinh, trong đôi mắt sắc bén bắn ra sát ý, cảm giác Diệp Trường Sinh đang nhục nhã nàng.
Nàng hẳn phải nên tự tin và bỏ cảm giác đi.