Chương 1817: Thật kỳ lạ 4
Ngay sau đó, thân ảnh nữ tử chợt lóe, biến mất trên thành Phóng Trục, Diệp Trường Sinh thở dài một tiếng: [Hệ thống, có phải ngươi lại đang lừa ta hay không?]
[Chủ nhân, không nên lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, mỗi một việc bản hệ thống làm đều là vì chủ nhân.]
[Ngươi sẽ đối xử tốt với ta như vậy?]
[Ai bảo trên ta có một một ký chủ phế vật chứ?]
[...]
Lúc trước Diệp Trường Sinh vốn không muốn có bất kỳ liên quan gì đến nữ tử kia, hệ thống lại đưa ra một nhiệm vụ kỳ lạ, chính là ngăn cản nàng tiến vào hố đen Phóng Trục.
Chính vì thế mới có một màn như vậy.
Thật ra hắn là người tốt, không thích giết người, tôn trọng hòa bình, kính già yêu trẻ, nói hắn là người tốt nhất vũ trụ cũng không quá đáng.
Sau đó.
Lần lượt có người bị đào thải, rất nhanh, những người còn lại trong đại trận và Diệp Trường Sinh vừa vặn mười người.
Diệp Trường Sinh nhìn lướt qua chín người khác, mặt không có bất kỳ biểu cảm gì, thực lực những người này không tệ.
Đáng tiếc không có một ai là đối thủ của hắn, nhưng tiến vào hố đen Phóng Trục cũng không phải chỉ có mười người trước mắt, còn có người của bốn thế lực lớn và Phóng Trục Chi Thần phái ra.
Diệp Trường Sinh nhanh chóng muốn tiến vào hố đen Phóng Trục, đến lúc đó hắn có thể ra tay, không đến mức luôn bị lạnh nhạt.
Hoàng Cửu thấy Diệp Trường Sinh đi ra từ trong đại trận: “Diệp công tử, ngươi cứ như vậy thăng cấp.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Đúng vậy, thật không ngờ!”
Hoàng Cửu lại nói: “Vẫn là thực lực Diệp công tử mạnh mẽ, sau khi tiến vào hố đen Phóng Trục, còn mời Diệp công tử bảo vệ ta.”
Diệp Trường Sinh nói: “Vẫn là ngươi bảo vệ ta!”
Hoàng Cửu mỉm cười: “Diệp công tử thật biết nói đùa, ngươi mạnh mẽ như vậy còn cần ta bảo vệ sao?”
“Cần, cần!” Diệp Trường Sinh nở nụ cười xấu xa, di chuyển đi về phía trước.
Lúc này.
Trên đại trận.
Một bóng người bay xuống, ánh mắt quét qua trên người mười người: “Một canh giờ sau tiến vào hố đen Phóng Trục.”
Chín người khác trong cuộc tuyển chọn vội vàng rời đi, hiển nhiên là tìm chỗ khôi phục thực lực, dù sao bọn họ vừa mới trải qua một hồi đại chiến không nhỏ, linh khí trong cơ thể tiêu hao rất lớn.
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Hoàng Cửu: “Một canh giờ sau đã tiến vào hố đen Phóng Trục, có phải không bằng lắm với chúng ta không?”
Hoàng Cửu tự nhiên hiểu được ý của Diệp Trường Sinh: “Chính là không công bằng như thế, nhưng vẫn có người trước sau muốn tiến vào.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Xem ra khi ngươi không có bối cảnh và tài nguyên, sẽ không có tuyệt đối công bằng, dù lúc nào cũng đều giống nhau.”
Hoàng Cửu nói: “Diệp công tử có vẻ hiểu rất rõ ràng, có điều, lúc trước công tử không chiến đấu, không hề tiêu hao chút linh khí nào.”
Diệp Trường Sinh nói: “Không cho ta cơ hội ra tay, ngươi nói có tức không.”
Hoàng Cửu: “...”
...
Trên hư không.
Mấy người Khương Phạm, Khương Thương Lan, Lý Thất Huyền, Trần Bắc Dạ, Dịch Phương Hàn xuất hiện, ánh mắt đồng loạt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh.
Lý Thất Huyền nói: “Người này cứ như vậy tiến vào hố đen Phóng Trục, thật sự là quá đơn giản, chúng ta lại không có thu hoạch gì.”
Khương Thương Lan nói: “Cho dù vừa rồi năm trăm người cùng lên thì cũng không phải là đối thủ của Diệp Trường Sinh, yêu nghiệt như hắn ngàn vạn lần không nên dùng thực lực bình thường để đánh giá, như vậy sẽ thiệt thòi.”
Nói đến đây, sắc mặt hắn ta trầm xuống, lạnh lùng nói: “Vốn chúng ta có thể đạt được một người của Thiên Tiên Tộc, nhưng nữ tử kia lại bị Diệp Trường Sinh loại.”
“Thật hoài nghi có phải hắn cố ý hay không.”
Một canh giờ chớp mắt đã trôi qua.
Bên trong cổ bảo.
Bốn bóng người đi ra, ngoại trừ Diệp Trường Sinh và Hoàng Cửu ra thì còn có hai nam tử mặc áo gấm.
Hoàng Cửu giới thiệu cho Diệp Trường Sinh biết hai nam tử mặc áo gấm là tộc huynh của nàng, theo thứ tự là Hoàng Đại Bảo và Hoàng Phong Lưu.
Tên của hai người cộng lại chính là - đại bảo phong lưu.
Thực lực của hai người không kém, ở trong thế hệ trẻ cũng được tính là tồn tại xuất sắc, đều có được thực lực cấp Hỗn Nguyên cao nhất.
Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Cửu, bốn người đi tới lối vào hố đen Phóng Trục, giờ phút này, ở cửa vào chỉ có một lão giả, cũng chính là lão giả lúc trước chủ trì cuộc tỷ thí.
Sự xuất hiện của hắn là để phòng ngừa có người đục nước béo cò.
Hoàng Cửu quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh: “Diệp công tử, sau khi tiến vào, ngươi cẩn thận một chút.”
Diệp Trường Sinh nói: “Không sao.”
Theo hắn thấy, tiến vào hố đen Phóng Trục chính là một lần tích lũy tài nguyên, những thứ khác không hề có nguy hiểm với hắn.
Dù sao có nhiều người đến đưa tài nguyên như vậy, như thế nào cũng phải cho người ta một chút mặt mũi.
Bịch.
Bịch.
Bịch.
Thân ảnh bốn người chợt lóe lên tiến vào trong hố đen Phóng Trục. Bọn họ rời đi không lâu thì Khương Thương Lan xuất hiện ở lối vào: “Bạch lão, mọi người đã vào hết rồi chứ?”
Bạch lão nói: “Bẩm đại nhân, tất cả đã đi vào.”