Chương 1819: Gia đình này có người bình thường không?
Cho dù từng luân hồi trùng tu thì hiện tại cũng không có tu vi mạnh mẽ như Diệp Trường Sinh.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người bốn người: “Cấp bậc này đủ chưa? Cầu xin các ngươi cho ta chết một cách rõ ràng.”
Bốn người Khương Phạm biết gặp phải người độc ác lại mạnh mẽ, thân ảnh bay lên trời, bốn pháp tắc chi giới xuất hiện, bao bọc Diệp Trường Sinh ở trong đó.
“Diệp Trường Sinh, có được thực lực Hỗn Độn, ngươi thật sự có chỗ hơn người, đáng tiếc ngươi gặp phải chúng ta!”
Lời này rất quen thuộc.
Mỗi lần ai đó nói lời này, cuối cùng đều chết.
Diệp Trường Sinh thật muốn bọn hắn thực hiện được một lần, đáng tiếc chưa từng như ý nguyện.
Xoẹt.
Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm xuất hiện trong tay, Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Ta có thể một kiếm giết ngươi, có tin hay không?”
Hai tay Khương Phạm giang ra, một cột sáng từ sau lưng hướng thẳng lên bầu trời, đồng thời chín cánh xuất hiện sau lưng.
Cửu Dực Thiên Thần.
Tầng thứ bảy cấp Vô Thủy.
Khó trách bọn hắn dám khiêu chiến Kiếm Huyền Tử, thế nhưng Thanh Cửu Kiếm đã từng nói, cấp bậc của Kiếm Huyền Tử ít nhất là Phá Duy.
Diệp Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu: “Sư phụ ta mạnh như vậy, vì sao luôn bị người khinh thường chứ?”
Cùng lúc đó, ba người Lý Thất Huyền, Trần Bắc Dạ, Dịch Phương Hàn cũng phóng thích cấp bậc, đồng thời phát động công kích rơi vào trên người Diệp Trường Sinh.
Xoẹt!
Xoẹt.
Một kiếm bay ra, đánh thẳng vào người Khương Phạm.
Ầm.
Theo tiếng nổ mạnh truyền ra, Khương Phạm bị đánh bay ra ngoài, một cái bay này ước chừng lui ra ngoài ngàn trượng.
Sau khi khiếp sợ, hắn ta lại khinh thường: “Diệp Trường Sinh, đây chính là một kiếm có thể giết chết ta mà ngươi nói sao?”
Diệp Trường Sinh đứng lơ lửng trên không, bình tĩnh nhìn Khương Phạm trước mắt. Ngay sau đó, sắc mặt Khương Phạm thay đổi, hắn ta phát hiện trong cơ thể đột nhiên xuất hiện vô số kiếm khí đang điên cuồng tàn sát bừa bãi như muốn phá hủy thân thể của hắn ta.
Hắn thật sự làm được.
Ầm.
Một đoàn sương máu tràn ngập, thân ảnh Khương Phạm biến mất không thấy đâu.
Khuôn mặt ba người khác hiện lên sự đề phòng, Diệp Trường Sinh có thể một kiếm phá hủy thân thể Khương Phạm, thực lực mạnh mẽ như thế, bọn hắn phải nghiêm túc xử lý.
Nhưng mà bọn hắn hiểu rõ, Khương Phạm không thể nào bị giết như thế. Hắn ta có thực lực Vô Thủy tầng thứ bảy, hơn nữa là Cửu Dực Thiên Thần, cũng không thể thua đơn giản như vậy.
Ngay sau đó.
Sương máu trong hư không rất nhanh ngưng tụ cùng một chỗ, một bóng người từ trong không gian đi ra, không phải ai khác, chính là Khương Phạm.
Diệp Trường Sinh thấy Khương Phạm xuất hiện, sắc mặt hơi đổi, hắn ta lại sống lại, vì thế hắn vội vàng mở thần mâu xem xét tin tức của Khương Phạm.
Hóa ra là như vậy.
Cuối cùng hắn đã hiểu được vì sao Khương Phạm có thể chết mà sống lại, bởi vì hắn là Cửu Dực Thiên Thần, cũng có nghĩa là hắn ta có được chín cái mạng.
Bị chém giết một lần, nhiều nhất chỉ là bẻ gãy một cánh mà thôi.
Khương Phạm trợn mắt nhìn, lạnh lùng nói: “Diệp Trường Sinh, ngươi không phải muốn nhanh chóng giết chết lão phu sao? Nhưng lại khiến ngươi thất vọng rồi.”
“Tiếp theo ngươi sẽ không có cơ hội.”
“Lý huynh, Trần huynh, Dịch huynh, cùng nhau ra tay, chớ cho hắn cơ hội thở dốc.”
Dứt lời, sau lưng hắn ta xuất hiện một pháp tướng chân thân của Cửu Dực Thiên Thần, thần uy vô biên, trong lúc nhất thời lực lượng toàn bộ thế giới tựa hồ đều hội tụ trên người một mình hắn ta.
Sắc mặt ba người Lý Thất Huyền, Trần Bắc Dạ, Dịch Phương Hàn đột nhiên biến đổi, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lại bức Khương Phạm phát động công kích mạnh nhất.
“Thiên Thần chi nộ!”
Khương Phạm mạnh mẽ nói, Cửu Dực Thiên Thần sau lưng chắp tay trước ngực, một cột sáng màu đen bắn thẳng xuống người Diệp Trường Sinh.
Cùng lúc đó, ba người Lý Thất Huyền cũng phát động công kích mạnh nhất, bốn lực lượng hội tụ cùng một chỗ va chạm với kiếm khí trên không trung.
Vô lượng sóng xung kích như muốn phá nát thế giới này, thân ảnh Diệp Trường Sinh bay ngược ra ngoài, trên người xuất hiện ánh sáng vàng rực rỡ.
Bất Tử Bất Diệt Kim Thân.
Cũng chính khi công kích của bốn người mạnh mẽ va chạm với công kích của Diệp Trường, một tiếng vang truyền ra, mọi người ngẩng đầu nhìn trời, phát hiện màn sáng bao phủ phương thế giới này lại xuất hiện từng vết nứt tựa như mạng nhện.
Bởi vậy có thể thấy được, một kích vừa rồi khủng bố cỡ nào.
Diệp Trường Sinh từ từ ổn định thân ảnh, nội liễm hơi thở, bình ổn lại huyết mạch sôi trào. Đúng lúc này, Hỗn Độn Thiên Mệnh Kiếm trong đan điền hắn trở nên xao động.
Khương Phạm thấy Diệp Trường Sinh bình yên vô sự thì quay đầu nhìn về phía ba người Lý Thất Huyền: “Người này quả nhiên khó giải quyết, chớ có sơ suất nào.”
Vẻ mặt ba người Lý Thất Huyền, Trần Bắc Dạ, Dịch Phương Hàn vô cùng nghiêm trọng, trong lòng bọn hắn rất rõ ràng, chỉ sợ cho dù là tu sĩ cấp Vô Thủy cao nhất cũng không cách nào tiếp được một chiêu vừa rồi.