Chương 1820: Gia đình này có người bình thường không? 2
Nhưng Diệp Trường Sinh lại làm được.
Cuối cùng bọn hắn cũng ý thức được Diệp Trường Sinh đáng sợ, khó trách Hỗn Độn Thiên Thần Tộc khăng khăng muốn chém chết Diệp Trường Sinh.
Kẻ này không thể giữ lại được.
Nếu như không trừ đi, vĩnh viễn diệt hậu hoạn, hắn chắc chắn sẽ trở thành ác mộng của bọn hắn.
Ngay khi bốn người lần thứ hai tấn công về phía Diệp Trường Sinh, toàn bộ tu sĩ trong hố đen Phóng Trục đều xuất hiện ở nơi xảy ra đại chiến.
Nhìn bốn người Khương Phạm trong hư không, bọn hắn lộ vẻ chấn động và khó hiểu, vì sao cường giả như vậy có thể xuất hiện trong hố đen Phóng Trục?
Còn công bằng không?
Không coi bọn họ ra gì sao?
Mọi người trong nháy mắt vô cùng phẫn nộ, bọn hắn tiến vào hố đen Phóng Trục để tìm kiếm cơ duyên, cũng không phải đến chịu chết.
Tu sĩ đã từng tiến vào hố đen Phóng Trục nhưng không có ai sống sót, chẳng lẽ bọn họ căn bản không phải chết trong hố đen mà là bị Phóng Trục Chi Thần phái cường giả chém giết?
Hoàng Cửu nhìn Diệp Trường Sinh bị vây công, hoa dung thất sắc, hơi thở trên người bốn người Khương Phạm phát ra quá mạnh.
Nàng muốn bao vệ Diệp Trường Sinh nhưng đối phương quá mạnh, căn bản là không bao được.
Lúc này.
Hai người Đại Bảo, Hoàng Phong Lưu đi tới bên cạnh Hoàng Cửu, Đại Bảo nuốt nước miếng: “A Cửu, Diệp công tử này toàn trêu chọc ai vậy, cấp bậc bốn người bọn hắn đã vượt qua nhận thức của chúng ta.”
Hoàng Cửu nói: “Chẳng lẽ Diệp công tử mạnh mẽ không có vượt qua nhận thức của các ngươi?”
Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Tiến vào hố đen Phóng Trục, các ngươi cũng bị người săn giết đúng không?”
Hoàng Đại Bảo gật đầu: “Đúng thật là có người săn giết chúng ta, bọn hắn tự cho là che giấu rất kỹ, nhưng ta vẫn phát hiện Lăng Thiên.”
Hoàng Cửu nhẹ nhàng gật đầu: “Xem ra ta suy đoán không sai, hố đen Phóng Trục đã trở thành nơi giết chóc của Phóng Trục Chi Thần, mỗi lần tu sĩ được tuyển chọn tiến vào đều sẽ bị bọn hắn chém giết.”
“Nhưng vì sao Phóng Trục Chi Thần lại làm như vậy?”
Hoàng Đại Bảo và Hoàng Phong Lưu lần lượt lắc đầu, vẻ mặt mờ mịt, ai có thể đoán được suy nghĩ của Phóng Trục Chi Thần chứ?
Hoàng Phong Lưu nhìn hư không: “Nếu Diệp công tử ngã xuống, có phải chúng ta đều sẽ chết ở đây không?”
Hoàng Cửu nói: “Không sai, ngươi nói đúng.”
Hoàng Phong Lưu: “...”
Giờ khắc này.
Sâu trong rừng rậm còn có rất nhiều người đang ẩn giấu, bọn hắn đều được Phóng Trục Chi Thần phái tới, những người này cũng có nhiệm vụ chém chết Diệp Trường Sinh.
Ai cũng không nghĩ tới Diệp Trường Sinh vừa vào đã đánh một trận với bốn người Khương Phạm. Bọn hắn khiếp sợ vì tu vi Diệp Trường Sinh mạnh mẽ, đồng thời, bọn hắn biết mình may mắn tránh thoát một kiếp.
Xuy.
Đột nhiên một ánh kiếm xuất hiện xông thẳng lên đỉnh cửu thiên, nương theo tiếng nổ tung truyền ra, màn sáng bao phủ trên thế giới này bị phá vỡ.
Đâm thủng bầu trời?
Chạy đi!
Một tiếng kinh hô truyền ra, mọi người phía dưới nghe ngóng rồi chuồn nhanh, không dám ở lại tại chỗ.
Trong lòng bọn hắn hiểu rõ, bọn hắn không có tư cách quan sát đại chiến giữa Diệp Trường Sinh và bốn người kia, liếc mắt một cái có thể sẽ mất mạng.
Khương Phạm híp mắt, nhìn cột sáng kiếm đạo xuất hiện: “Bản mệnh kiếm? Chỉ dựa vào một thanh kiếm, ngươi vẫn không giết được ta.”
“Cửu Thần quy vị, vô địch thần đạo!”
Dứt lời, trong hư không xuất hiện chín bóng người, uy áp linh khí đáng sợ áp xuống, bóng người giống như quỷ mị dung hợp một chỗ với Khương Phạm.
Trong phút chốc.
Hơi thở trên người hắn ta bắt đầu tăng vọt, trực tiếp lấy thực lực Cửu Thần làm của riêng, bóng người lao xuống phía dưới, từng quyền lệ rơi xuống giống như thiên thạch đánh mạnh vào trên người Diệp Trường Sinh.
Nhìn thấy cảnh này.
Diệp Trường Sinh không dám có chút sơ suất nào, thúc dục Hỗn Độn Thiên Mệnh Kiếm ngăn cản quyền lớn rơi xuống, thân ảnh bắt đầu liên tiếp lui về phía sau.
Nơi đi qua, không gian bị sụp đổ chôn vùi, vô lượng kiếm quang bắn đầy trời.
Ba người Lý Thất Huyền thấy Khương Phạm chiếm thế thượng phong thì vội vàng ra tay, ý đồ cho Diệp Trường Sinh một đòn trí mạng.
Trên vùng hoang dã, mọi người nghe được hư không truyền đến tiếng nổ lớn, một đám kinh hoảng thất thố, ngay cả dũng khí quay đầu cũng không có.
Hoàng Cửu mạnh mẽ áp chế nội tâm hoảng sợ, xoay người nhìn về phía hư không, thấy Diệp Trường Sinh rơi vào thế hạ phong, khuôn mặt hiện lên vẻ lo lắng.
Lúc này.
Ở lối vào hố đen Phóng Trục, thân ảnh Khương Thương Lan xuất hiện, sau lưng còn có ba lão giả, bọn hắn nhìn màn sáng kết giới bị nghiền nát thì đều lộ vẻ nghi hoặc.
Màn sáng kết giới và đường hầm thời không đã bị xuyên thủng, đây là thủ đoạn gì?
Nghe đã thấy rợn cả người.
Khương Thương Lan nói: “Kiếm quang này do Diệp Trường Sinh để lại, chẳng lẽ Khương trưởng lão bị Diệp Trường Sinh chém giết?”
Một lão giả nói: “Thực lực của Khương Phạm có thể tin được, hắn có thể dễ dàng chém chết Diệp Trường Sinh. Nhưng nếu ba người chúng ta đã tới thì đương nhiên nên đi vào xem một chút.”