Chương 1821: Gia đình này có người bình thường không? 3
Một người khác phụ họa: “Nên đi xem một chút, Diệp Trường Sinh chính là người Tộc trưởng nói rõ nhất định phải diệt trừ.”
Khương Thương Lan nói: “Ta dẫn ba vị trưởng lão tiến vào hố đen Phóng Trục.”
Khương Thiên Hoán nói: “Ngoại trừ lấy tính mạng Diệp Trường Sinh ra, mục đích này của chúng ta còn phải mang ba thần thú cấp Lãnh Chúa ra khỏi hố đen Phóng Trục.”
“Nếu tiếp tục để chúng ở lại hố đen Phóng Trục thì ngươi không thể nào áp chế được chúng, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra nguy hiểm.”
Khương Thương Lan cung kính nói: “Hết thảy nghe trưởng lão an bài!”
Xoạt.
Xoạt.
Thân ảnh bốn người chợt lóe, tiến vào trong hố đen Phóng Trục, trong chớp mắt đã biến mất không thấy đâu.
Bọn họ rời đi không lâu, một người áo trắng xuất hiện trên bầu trời thành Phóng Trục, ánh mắt nhìn về phía hố đen Phóng Trục, hóa thành một luồng kiếm quang bắn nhanh, xẹt qua trên hư không tạo một vòng cung hoàn mỹ.
…
Trong hố đen Phóng Trục.
Tiếng nổ mạnh liên tiếp vang lên, thân ảnh Diệp Trường Sinh còn đang lùi lại, nơi đi qua, dãy núi bị san thành bình địa.
Giờ khắc này, phân thân Hỗn Độn U Minh và phân thân Hư Vô đã xuất hiện sau lưng hắn từ lâu, hơn nữa hắn có Bất Tử Hoàng Kim Chân Thân bảo hộ, mặc cho bốn người kia tiến công như thế nào cũng không đả thương hắn.
Trên mặt bốn người hiện lên vẻ sốt ruột, trong vũ trụ thật sự còn có người đánh không chết sao? Mỗi một lần bọn hắn cảm thấy có thể khiến Diệp Trường Sinh bị thương nặng, công kích có thể làm đối phương lùi lại nhưng đều bình yên vô sự.
Đột nhiên, thân ảnh Diệp Trường Sinh lui về phía sau ngừng lại, khóe miệng nhếch lên, sau lưng đột nhiên xuất hiện chín thanh phi kiếm.
Chín thanh phi kiếm Nguyên Kiếm, Bá Kiếm, Khí, Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm, Hỗn Độn Thiên Mệnh Kiếm, Trường Sinh Kiếm xuất hiện, chỉ thẳng lên người Khương Phạm.
“Cửu Kiếm Cửu Kiếp!”
Theo chín thanh thần kiếm bay ra ngoài, Khương Phạm biến sắc, hiển nhiên không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lại chủ động phản kích.
Xuy.
Xuy.
Chín phi kiếm hình thành một tòa kiếm võng, kiếm kiếp vô tận buông xuống, đánh mạnh trên người Khương Phạm.
Lần này Diệp Trường Sinh không trực tiếp chém giết hắn ta mà là lợi dụng chín kiếm phá hủy tám cánh sau lưng hắn ta. Nói cách khác, Khương Phạm chỉ có một cái mạng.
Cuối cùng, dưới sự công kích của Hỗn Độn Thiên Mệnh Kiếm, Khương Phạm thành công bị giết chết, chuyện này nói cho chúng ta biết rằng, gặp chuyện phải động não nhiều hơn.
Diệp Trường Sinh nhìn Khương Phạm đạo tiêu bỏ mình: “Vì giết ngươi, ta còn phải tự nghĩ ra một kiếm kỹ, ngươi rất vinh hạnh!”
Nói đến đây, hắn nhìn ba người Lý Thất Huyền: “Tiếp tục đánh ta đi, kế tiếp chính là các ngươi.”
Ba người Lý Thất Huyền, Trần Bắc Dạ, Dịch Phương Hàn vô cùng đề phòng, mới vừa rồi bọn hắn tận mắt chứng kiến phi kiếm của Diệp Trường Sinh phá hủy từng cánh của Khương Phạm.
Thần thông Cửu Kiếm Cửu Kiếp thật sự quá mạnh, ba người liên thủ mới có thể miễn cưỡng ngăn cản một chiêu này.
Ba người nhận ra rằng khi giao chiến với Diệp Trường Sinh, cấp bậc đã không còn là ưu thế, phải so lá bài tẩy của ai nhiều hơn.
[Đinh, chúc mừng chủ nhân chém giết Khương Phạm thành công, Hỗn Độn Hắc Dực tiến hóa thành Hỗn Độn Cửu Dực.]
Diệp Trường Sinh hơi giật mình: [Hỗn Độn Cửu Dực? Hệ thống, ý của ngươi là từ giờ phút này trở đi, ta cũng có chín cái mạng?]
[Ngươi biết còn hỏi?]
[Hệ thống, ngươi thật sự qua loa.]
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói, phát hiện ba người Lý Thất Huyền, Trần Bắc Dạ, Dịch Phương Hàn chạy trốn.
Bọn hắn co cẳng chạy, từng tàn ảnh xẹt qua không trung, tốc độ cực nhanh không gì sánh được. Để cho cường giả cấp Vô Thủy nhìn thấy mình chạy trối chết, Diệp Trường Sinh thầm nghĩ, cảm giác này thật sự quá sảng khoái.
Ngay sau đó.
Diệp Trường Sinh giật mình, phát hiện ba người lại trở về, sau lưng bọn hắn còn có bốn bóng người.
Ý các ngươi là sao, tiếp tục?
Tốt, tốt, tốt, hoan nghênh đi tìm cái chết.
Khương Thương Lan từ từ ổn định thân ảnh bay xuống, nhìn Diệp Trường Sinh cách đó không xa: “Ba vị trưởng lão, người này chính là Diệp Trường Sinh.”
Khương Thiên Hoán nói: “Xem ra lần này chúng ta tới đúng lúc, bằng không sẽ để cho Diệp Trường thành cá lọt lưới.”
Diệp Trường Sinh nghe được lời của hắn ta thì nói: “Ta muốn tiêu diệt Hỗn Độn Thiên Thần Tộc các ngươi, cho nên các ngươi có tới hay không, ta đều sẽ đi Hỗn Độn Thiên Thần Tộc.”
“Từ khi các ngươi ra tay với ta, Hỗn Độn Thiên Thần Tộc sẽ không còn nữa.”
Khương Thiên Hoán nói: “Diệp Trường Sinh, ngươi là người nói chuyện ngông cuồng nhất mà ta từng gặp, sư phụ Kiếm Huyền Tử của ngươi cũng không dám ngông cuồng như vậy.”
“Các ngươi có tật xấu gì vậy? Luôn luôn thích so sánh sư phụ ta với ta.” Diệp Trường Sinh lạnh lùng nói: “Sư phụ ta có tính tình của hắn, ta có sự bá đạo của ta.”
“Đối địch với ta, tấc cỏ không lưu!”
Khương Thiên Hoán giơ tay lên đánh một chưởng về phía Diệp Trường Sinh, một ngón tay người sau xẹt qua trên không trung, chín kiếm sau lưng đồng loạt bay lên nghênh đón.