Chương 1823: Phụ thân, có thể 2 Chương 1834

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1,185 lượt đọc

Chương 1823: Phụ thân, có thể 2 Chương 1834

Xuy.

Một kiếm bay ra, bóng người hóa thành một đoàn sương máu, trực tiếp bị một kiếm giết chết nhanh chóng.

Diệp Chiến Thiên quay đầu, ánh mắt lướt qua sáu người còn lại: “Nghịch thiên thôn phệ.”

Ngay sau đó.

Công kích mà sáu người phóng thích bị Diệp Chiến Thiên cắn nuốt vào thể, vòng xoáy sóng khí cuồn cuộn mênh mông, không chỉ cắn nuốt công kích của bọn hắn mà còn muốn cắn nuốt thân ảnh sáu người.

Nhìn thấy cảnh này.

Diệp Trường Sinh cười nói: “Phụ thân cũng không thuần túy, vốn tưởng rằng phụ thân chỉ là kiếm tu đơn thuần, thì ra hắn cũng không gì không làm được.”

Dứt lời, hắn lẳng lặng nhìn đại chiến trên không trung, khóe miệng đột nhiên nhếch lên, thân ảnh biến mất tại chỗ. Lúc xuất hiện lại, hắn đã đi tới bên cạnh Diệp Chiến Thiên.

“Phụ thân, ta sẽ giúp ngươi một tay.”

Diệp Chiến Thiên nói: “Trường Sinh, ngươi không cần ra tay, ta có thể.”

Diệp Trường Sinh nói: “Phụ thân, bọn hắn đã bị ngươi khống chế, ta vừa lúc tới chém giết, một kiếm một người, một kiếm một người.”

Diệp Chiến Thiên gật gật đầu, cười nói: “Chủ ý này không tệ, vậy bắt đầu đi!”

Đánh hổ thân huynh đệ, ra trận phụ tử binh. (Hai an hem cùng đánh hổ, hai bố con cùng ra trận, đủ để thấy vai trò to lớn của quan hệ máu mủ với việc nâng cao tinh thần binh lính trên chiến trường.)

Diệp Trường Sinh thúc dục chín phi kiếm, bắn tới phía sáu người. Khương Thiên Hoán lộ vẻ sốt ruột, hiển nhiên không nghĩ tới Diệp Chiến Thiên lại mạnh mẽ như vậy.

Giờ phút này hắn ta không bận tâm nhiều như vậy, vội vàng mở miệng nói: “Rút lui, không cần dây dưa với cha con bọn hắn!”

Xuy.

Xuy.

Kiếm khí tàn sát bừa bãi giống như sao bang xẹt qua không trung, ba người lúc này chôn mình dưới cổ kiếm.

Ba người Khương Thiên Hoán, Khương Thương Lan còn có Khương Thiên Long may mắn đào thoát, một luồng phân thân bị phá hủy, ba người trên đường chạy trốn vứt đầy phù văn rơi xuống, hiển nhiên là lo lắng hai cha con Diệp Trường Sinh sẽ đuổi theo.

Ba linh giới rơi vào trong tay Diệp Trường Sinh, nhìn phù văn bay tới, hắn chậm rãi nâng cánh tay lên, phù văn bắn xuống, trực tiếp dung nhập vào trong cơ thể hắn.

“Phù tổ chi thể?”

“Trường Sinh, có cái gì ngươi không làm được?”

Diệp Chiến Thiên trầm giọng nói.

Diệp Trường Sinh cười nói: “Có gì mà phụ thân không làm được?”

Hai tên tự luyến.

Diệp Chiến Thiên nói: “Trường Sinh, ngươi không thể so sánh với phụ thân, phụ thân chính là cường giả mười kiếp, mỗi một đời đều tu luyện công pháp khác nhau, cho nên hiểu tương đối nhiều.”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu, không nói gì nữa, cũng không nói cho Diệp Chiến Thiên kiếp trước hắn cũng là người vô cùng mạnh mẽ, có thể chính là cường giả đỉnh cao vũ trụ.

“Phụ thân, sao phụ thân đột nhiên tới tìm con, mẫu thân ở nơi nào?”

Diệp Chiến Thiên nói cho hắn biết chuyện Vũ Trụ Cấm Viện phái người vây công bọn hắn: “Mẫu thân ngươi có thai, không cách nào đến đây, phụ thân đến đây bảo vệ ngươi.”

Diệp Trường Sinh bình tĩnh nhìn Diệp Chiến Thiên: “Phụ thân, ngươi rất lợi hại!”

Diệp Chiến Thiên đương nhiên biết Diệp Trường Sinh đang ám chỉ điều gì: “Mẫu thân ngươi vẫn muốn sinh cho ngươi một muội muội.”

Diệp Trường Sinh nói: “Muội muội rất tốt, sau này ta có thể bảo vệ nàng.”

Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục nói: “Phụ thân không cần lo lắng an nguy của ta, Vũ Trụ Cấm Viện và các thế lực khác không giết được ta.”

“Mẫu thân cần phụ thân ở bên cạnh, cho nên phụ thân vẫn nên trở về đi!”

Diệp Chiến Thiên dõi mắt nhìn ra xa, ánh mắt rơi vào chỗ sâu trong hố đen: “Nơi này ẩn chứa mấy hơi thở nguy hiểm, để phụ thân bồi ngươi đi hết nơi này.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Cũng tốt!”

Ngay sau đó, thân ảnh của hắn từ trên cao bay xuống, xuất hiện bên cạnh ba người Hoàng Cửu: “Nơi này vô cùng hung hiểm, các ngươi về cổ bảo trước đi.”

Ánh mắt Hoàng Cửu lóe lên, xẹt qua hư không, phát hiện người vây công Diệp Trường Sinh đã biến mất không thấy: “Diệp công tử, những người đó đi đâu rồi?”

Diệp Trường Sinh nói: “Thế giới cực lạc!”

Hoàng Cửu: “...”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Đã chết rồi.”

Hoàng Cửu sợ hãi, không thể tin: “Đã chết rồi sao?”

“Có ba người chạy trốn.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Có điều, rất nhanh bọn hắn cũng sẽ chết.”

“Hố đen Phóng Trục chính là một âm mưu, nơi này căn bản cũng không có cơ duyên, chỉ để Phóng Trục Chi Thần săn giết tu sĩ trong thành. Sau khi trở về các ngươi hãy để cho Tộc trưởng dẫn người đi công chiếm nơi của Phóng Trục Chi Thần, từ nay về sau Hoàng Tộc các ngươi chính là chủ nhân của thành Phóng Trục.”

Hoàng Cửu nhẹ nhàng gật đầu: “Ta nhớ kỹ, vậy trở về cổ bảo.”

Hoàng Phong Lưu và Hoàng Đại Bảo kính sợ nhìn Diệp Trường Sinh, đồng thanh nói: “Diệp công tử bảo trọng.”

Diệp Trường Sinh xuất hiện trong hư không, đi tới bên người Diệp Chiến Thiên: “Phụ thân, chúng ta đi thôi!”

Đang di chuyển về phía trước.

Diệp Chiến Thiên trầm giọng nói: “Trường Sinh, lúc trước ta kiểm tra một chút thì phát hiện ở trung tâm có thần thú mạnh mẽ ẩn nấp.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right