Chương 1824: Phụ thân, có thể 3
Diệp Trường Sinh nói: “Là Ngục Thiên Thần Mông.”
Diệp Chiến Thiên biến sắc: “Thì ra ngươi đã phát hiện ra nó từ lâu.”
Diệp Trường Sinh nói: “Phụ thân, nơi này tổng cộng có ba con thần thú, theo thứ tự là Ngục Thiên Thần Mông, Vũ Trụ Thần Nghĩ và Chấn Thiên Lôi Thú.”
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới lãnh địa của Ngục Thiên Thần Mông. Đột nhiên một trận kịch liệt run rẩy truyền đến, bóng dáng khổng lồ che trời xuất hiện trước mặt hai người, chính là Ngục Thiên Thần Mông.
Diệp Trường Sinh nói: “Phụ thân, ngươi tới đi.”
Diệp Chiến Thiên cười nói: “Vẫn nên giao cho ngươi, ta không cần thần thú, bên người ta có lão Hắc và lão Bạch là đủ rồi.”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Phụ thân, thần thú bên người ta cũng rất nhiều, cho nên vẫn là ngươi đến, Ngục Thiên Thần Mông này rất thích hợp với phụ thân.”
Diệp Chiến Thiên thấy không vặn được Diệp Trường Sinh: “Được rồi, vậy phụ thân sẽ thu nó, hai thần thú còn lại giao cho ngươi.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Chúng ta đồng thời bắt đầu, xem tốc độ thu phục của ai nhanh hơn.”
Trong hư không.
Diệp Chiến Thiên nhìn theo Diệp Trường Sinh rời đi, một tiếng rống chấn động trời đất truyền ra, ông vội vàng quay đầu nhìn qua, phát hiện Ngục Thiên Thần Mông đang tấn công về phía mình.
Bịch.
Ông bay ngược ra sau, không gian trước mặt bị Ngục Thiên Thần Mông nện nổ tung, sau khi một kích thất bại, Thần Mông lại càng trở nên nóng nảy.
Hiển nhiên nó coi Diệp Chiến Thiên là kẻ địch xâm lược lãnh địa.
“Chờ một chút, chúng ta nói chuyện một chút!”
Diệp Chiến Thiên nhìn Ngục Thiên Thần Mông, chậm rãi mở miệng nói.
Ông biết Thần Mông trước mắt là thần thú hiếm có trong vũ trụ, chắc chắn có được linh trí mạnh mẽ, có thể tùy tiện biến thành hình người.
Trao đổi với nó cũng không thành vấn đề.
Nhưng Ngục Thiên Thần Mông không để ý tới ông, lại một lần nữa phát động công kích mạnh mẽ. Nó giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện hai vũ khí lớn, tức giận đập phá trời đất.
Diệp Chiến Thiên nhướng mày, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc, Ngục Thiên Thần Mông này nghe không hiểu lời ông nói, hay căn bản nó cũng không muốn trò chuyện?
Xem ra không thể hiện ra thực lực, Thần Mông sẽ cho rằng ông rất yếu.
Ngay sau đó.
Luân Hỗn Chân Thân xuất hiện sau lưng ông, bóng người màu trắng như tiên như thần, một kiếm từ trên cao chém xuống, Thần Mông vội vàng dùng vũ khí trong lòng bàn tay ngăn cản.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, vũ khí hóa thành bột mịn, thân ảnh Thần Mông liên tiếp lui về phía sau, lảo đảo, suýt chút nữa ngã xuống.
Ngục Thiên Thần Mông phát ra một tiếng rên rỉ, cúi đầu nhìn bàn tay nổ tung, ngửa mặt lên trời điên cuồng rống một tiếng khiến chim sợ hãi bay thẳng lên, hoảng hốt mà chạy bừa.
Thú uy khủng bố vô cùng, trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ thế giới, ở sau lưng Ngục Thiên Thần Mông xuất hiện một không gian thật lớn.
Không gian thần thú?
Diệp Chiến Thiên liếc mắt một cái đã nhận ra không gian sau lưng Ngục Thiên Thần Mông. Sắc mặt ông hơi đổi, thì ra Trường Sinh đã sớm biết nó có không gian thần thú, khó trách sẽ nói nó rất thích hợp với ta.
Không gian thần thú bao phủ xuống, vây kín Diệp Chiến Thiên. Trong lúc nhất thời, trong không gian xuất hiện trăm con Ngục Thiên Thần Mông.
Chúng vung nắm tay thật lớn, trở nên vô cùng nóng nảy, tựa hồ muốn xé Diệp Chiến Thiên thành mảnh nhỏ.
Diệp Chiến Thiên rối rắm, không gian thần thú là sân nhà của Ngục Thiên Thần Mông, nếu ông không phá vỡ không gian thì sẽ luôn bị trói buộc, nhưng nếu phá vỡ không gian thì Thần Mông sẽ bị thương không nhẹ.
Về sau ông còn muốn nó đi theo mình lăn lộn, nếu không cẩn thận đánh chết nó, vậy thì có chút được nhiều hơn mất.
Lúc này.
Giọng nói của Diệp Trường Sinh từ ngoài không gian thần thú truyền đến: “Phụ thân, ngươi còn chưa giải quyết được sao?”
Sắc mặt Diệp Chiến Thiên hơi đổi: “Trường Sinh, ngươi nhanh như vậy đã trở về, đừng nói cho ta biết là ngươi đã thu phục được một con thần thú.”
Diệp Trường Sinh nói: “Phụ thân, không phải một con, mà là hai con!”
Diệp Chiến Thiên: “...”
Quả thực khó có thể tin, Trường Sinh làm sao có thể nhanh như vậy, chẳng lẽ hai thần thú đều không phản kháng?
Phải, ông đoán đúng rồi.
Diệp Trường Sinh đi thu phục Vũ Trụ Thần Nghĩ và Chấn Thiên Lôi Thú. Chúng đúng là không có bất kỳ phản kháng nào, dường như đang chờ Diệp Trường Sinh đến.
“Trường Sinh, ngươi chờ một chút, phụ thân rất nhanh sẽ kết thúc.”
“Phụ thân, có cần ta giúp ngươi không?”
“Không cần, một con thần thú, ta dễ dàng giải quyết.”
Dứt lời, trăm Thần Mông đồng thời đánh ra công kích, một đòn này là chuẩn bị cho Diệp Chiến Thiên nổ to đầu.
Xuy.
Xuy.
Kiếm khí bao trùm như tia chớp bắn ra, trực tiếp nghiền nát công kích của Thần Mông, ngay cả không gian thần thú cũng xuất hiện từng vết nứt.
Diệp Chiến Thiên nhìn trăm Thần Mông biến mất, cả người bay lên, rơi xuống trên vai Ngục Thiên Thần Mông: “Nếu ta giết ngươi, một kiếm là đủ rồi.”
Giọng nói Ngục Thiên Thần Mông nặng nề vang lên: “Vậy ngươi giết ta đi!”