Chương 1830: Tiến vào Hắc Ám Cấm Khu 2
Sao nghe câu này lại giống như càng la hét, ta càng... hưng phấn, cùng ý sao?
Cửu Sắc lại nói: “Hay là chúng ta quan sát trước rồi làm quen với hoàn cảnh xung quanh?”
Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Cửu Sắc, cứ nhìn chằm chằm vào một quả cầu màu đen, ngươi có thể nhìn thấy cái gì không?”
“Chúng ta đã dám đánh Hắc Thiên Tử mà còn sợ tiến vào Hắc Ám Khu sao?”
Cửu Sắc cười khổ nói: “Trường Sinh, Hắc Ám Cấm Khu này do Hắc Ám Thần Tộc phong ấn, còn gọi là Nghịch Thiên Tà Thần tộc.”
“Tà Thần Tộc từng là một chủng tộc rất mạnh trong vũ trụ, khi đó bọn hắn...”
Diệp Trường Sinh xua tay: “Đừng nói nữa, ta không thích nghe loại chuyện này nhất, lúc nào cũng nói mạnh mẽ cỡ nào, sau đó bị phong ấn, đây cũng gọi là mạnh sao?”
Cửu Sắc: “...”
Trong lúc nhất thời, Cửu Sắc không nói nên lời.
Bởi vì những gì Diệp Trường Sinh nói rất có lý, thật ra cho tới giờ vẫn chưa biết rốt cuộc là ai đã phong ấn Tà Thần Tộc.
Bóng dáng Diệp Trường Sinh lóe lên, càng ngày càng gần quả cầu màu đen: “Cửu Sắc, chúng ta đi vào!”
Cửu Sắc sững sờ, vẻ mặt mờ mịt: “Trường Sinh, ta còn chưa tìm được lối vào, chúng ta làm sao đi vào?”
Diệp Trường Sinh giơ tay chỉ: “Khe hở lớn như vậy, ngươi nói cho ta biết ta có thể vào được không?”
Cửu Sắc gãi gãi đầu, sao hắn không thấy ở đó có một khe hở? Ngay khi hắn chuẩn bị nhắc nhở Diệp Trường Sinh, người ta đã bước vào Hắc Ám Cấm Khu rồi.
Hắn vội vàng đến chỗ Diệp Trường Sinh tiến vào, cố gắng tiến vào Hắc Ám Cấm Khu nhưng lại bị một nguồn linh khí đánh bay ra ngoài.
Nơi này có khe hở hả?
Nếu có thì sao ta lại không vào được?
Cửu Sắc bị chấn động hơi choáng váng, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ ta không nhắm trúng?”
Ta đã thử hai lần liên tục, mặt cũng đụng đến sưng lên nhưng quả thật không thể đi vào.
Xoa xoa hai má, hắn chỉ có thể đợi ở ngoài Hắc Ám Cấm Khu. Đột nhiên, một loạt tiếng thét chói tai vang lên từ trong Cấm Khu.
Thảm như vậy?
Âm thanh này không giống như của Trường Sinh, chắc ta nghĩ nhiều rồi.
Lúc này.
Trong Hắc Ám Cấm Khu, Diệp Trường Sinh đang đấm vài con quái nhỏ, tiếng thét là của mấy con Ác Long.
Hắn nắm chặt lấy da thịt, nhấc vảy rồng lên, rút gân rồng ra, suýt chút nữa cũng biến thành Tiểu Na Tra.
Điều khiến Diệp Trường Sinh bất ngờ là... Vị trí lúc này của hắn chỉ là bên ngoài Hắc Ám Cấm Khu, những sinh vật như Ác Long chỉ có thể trà trộn vào bên ngoài Hắc Ám Cấm Khu?
Hắn không dám nghĩ đến trung tâm sẽ có sinh linh mạnh mẽ gì.
Không quan tâm nhiều như vậy, trước tiên hắn đánh chết Ác Long rồi nói tiếp, số lượng thật đúng là không ít.
Đột nhiên, hai con Ác Long trốn thoát rồi tiến sâu vào Cấm Khu, Diệp Trường Sinh không chút do dự đuổi theo, Hỗn Độn Cửu Dực xuất hiện sau lưng hắn.
Ác Long bay lượn trong Cấm Khu, nó sợ hãi đến mức kêu gào thảm thiết, như muốn nói, ngươi có thể đừng đuổi theo không, ta rất sợ.
Trong bóng tối vô tận.
Diệp Trường Sinh cố ý giảm tốc độ, theo sát phía sau Ác Long, chơi trò ngươi đuổi ta chạy.
Những Ác Long này đã quen với tình hình trong Hắc Ám Cấm Khu, Diệp Trường Sinh biết đi theo chúng có thể tránh được rất nhiều phiền toái không cần thiết.
Ít nhất chắc chắn rằng rồng sẽ không đi đến những nơi rất nguy hiểm.
Quả nhiên.
Hai con Ác Long đột nhiên sà xuống rồi chui vào một đầm nước, dường như có ý định trốn trong đầm nước để trốn thoát.
Tuy nhiên, chúng đã đánh giá thấp thực lực của Diệp Trường Sinh. Sau khi Ác Long tiến vào đầm nước, một ánh lửa cũng rơi vào trong đó.
Chốc lát, đầm nước đã khô cạn, hai con Ác Long gần như bị chôn vùi trong biển lửa, giờ phút này đã sợ đến mức hấp hối.
Chúng thậm chí còn không có sức chạy trốn, cho nên chỉ có thể mặc cho Diệp Trường Sinh chém giết.
Bóng dáng Diệp Trường Sinh lơ lửng trên không trung, xuất hiện trước mặt hai con Ác Long: “Ta sẽ không giết các ngươi, đừng sợ.”
Ô ô.
Ô ô.
Ác Long phát ra một tiếng rên rỉ be bé, như muốn nói, tại sao chúng nó trốn trong Hắc Ám Cấm Khu mà vẫn nguy hiểm đến tính mạng?
Trước kia, chúng luôn cho rằng sẽ không có tu sĩ Nhân Tộc nào tiến vào Hắc Ám Cấm Khu nên chúng tuyệt đối an toàn.
Bây giờ chúng mới hiểu, Hắc Ám Cấm Khu chỉ ngăn cản được kẻ yếu, cường giả thật sự vốn không hề sợ hãi.
Diệp Trường Sinh lại nói: “Hai người các ngươi có thể nói chuyện.”
Một con Ác Long vội vàng nói: “Có thể, có thể nói, rất tốt, công tử muốn hỏi cái gì, chúng ta nhất định biết gì nói nấy.”
Ngay khi Diệp Trường Sinh chuẩn bị mở miệng hỏi, hai làn khói đen bắn xuống, Ác Long lập tức bị giết chết.
Bọn hắn quay đầu nhìn về phía bóng tối, ngay sau đó lại giơ tay lên chém một kiếm.
Một bóng người ngã xuống, bị ánh kiếm chia làm hai, Diệp Trường Sinh nhìn bóng dáng trước mặt đang thay đổi: “Điểu nhân?”
Bóng dáng trước mặt hắn phủ đầy lông vũ màu đen, miệng nhọn, trông vô cùng xấu xí.
Đây là loài kỳ lạ gì thế?