Chương 1831: Tiến vào Hắc Ám Cấm Khu 3
Đúng lúc này, trong bóng tối có một làn sóng linh lực dao động, Diệp Trường Sinh chăm chú nhìn qua, phát hiện vô số bóng đen xuất hiện, tất cả đều có bộ lông màu đen.
Kẻ kỳ lạ sà xuống điên cuồng tấn công về phía Diệp Trường Sinh, cho dù biết mình không phải là đối thủ của Diệp Trường Sinh, hắn ta vẫn không chùn bước.
Không có linh hồn sao?
Xuy.
Xuy.
Ánh kiếm lần lượt bắn ra, kẻ kỳ lạ rơi xuống, mùi máu tươi tràn ngập trong không gian.
Diệp Trường Sinh rõ ràng cảm giác được khi mùi máu xuất hiện sẽ có mấy trăm hơi thở mạnh mẽ bao vây hắn.
Những sinh linh này tới chắc vì mùi máu tánh.
Trước khi tiến vào Hắc Ám Cấm Khu, Diệp Trường Sinh vẫn luôn cho rằng trong Cấm Khu không có nhiều sinh linh, hắn chưa từng nghĩ rằng sinh linh ở đây không hề ít hơn bên ngoài.
Hơn nữa chúng đều rất mạnh mẽ.
Bóng dáng hắn lóe lên, biến mất trong bóng tối. Trước hết hắn phải rời khỏi đại chiến này, bằng không tiếp theo sẽ là một cuộc giết chóc.
Không phải hắn sợ giết chóc, chẳng qua Diệp Trường Sinh cảm thấy không cần phải lãng phí thời gian vào những sinh linh này.
Trong khi tiến về phía trước.
Hắn đột nhiên có một suy nghĩ to gan, ánh kiếm xuất hiện, chín thanh cổ kiếm xuất hiện, bắn ra bốn phía.
Cùng lúc đó lại có một kiếm khí chấn động trời đất như muốn chém đôi Hắc Ám Cấm Khu.
Đây không phải là đánh rắn động cỏ sao?
Chắc hẳn có rất nhiều người không hiểu tại sao Diệp Trường Sinh lại làm như vậy.
Nguyên nhân rất đơn giản, đó chính là khiến Hắc Ám Cấm Khu trở nên hỗn loạn, để Diệp Trường Sinh có thể thừa dịp thu hoạch một phen.
Đương nhiên, đây là một chút mạo hiểm, cũng rất có thể làm kinh động đến phong ấn của Hắc Ám Thần Tộc.
Ngay sau đó.
Diệp Trường Sinh đến một hòn đảo, nơi này có cung điện nguy nga hùng vĩ, không khó nhìn ra trước kia trên đảo hẳn là có rất nhiều người sinh sống.
Bây giờ hòn đảo bị màn đêm vĩnh hằng bao phủ, cung điện giống như một con thú ngủ đông, xuất hiện trong bóng tối càng thêm bí ẩn.
Đi đến trước một cung điện, hắn dừng lại. Cung điện trước mặt vẫn còn nguyên vẹn, điều này cho thấy những sinh linh khác không dám đến đây.
Nếu không, bất kỳ sinh linh nào cũng có thể phá hủy cung điện.
“Nhân loại, ngươi thật sự có thể đến đây, rất nhiều năm qua, ngươi là người là Nhân Tộc đầu tiên đến đây.”
Một giọng nói lạnh lùng khàn khàn truyền đến, Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Các hạ không phải là nhân loại sao?”
“Ta là Thần, chí cao vô thượng của Thần Tộc.”
“Nhân loại, trong cơ thể ngươi có huyết mạch Thần Ma Tộc, tương lai ngươi sẽ trở thành một vị Thần thật sự.”
“Vào đi, để ta cảm nhận được hơi thở sinh mệnh trên người ngươi.”
Giọng nói vang vọng bên tai Diệp Trường Sinh, cửa cung điện trước mặt tự động mở ra, Diệp Trường Sinh tiến lên đi vào đại sảnh.
Ba bức tượng đá sống động như thật xuất hiện trước mặt hắn, tản ra hơi thở mạnh mẽ.
Một tượng đá đột nhiên mở mắt ra: “Ngươi có biết đây là nơi nào không?”
Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Không biết, ta đánh bậy đánh bạ mới tiến vào đây, còn xin các hạ nói rõ.”
Tượng đá mở miệng nói: “Nhân loại, ngươi không thành thật!”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi biết mà vẫn hỏi, các hạ chỉ là một tàn hồn còn sót lại, nếu không phải trốn trong tượng đá thì đã bị phân tán từ lâu rồi.”
“Bây giờ ta hỏi cái gì, các hạ hãy trả lời cái đó, ta có thể cân nhắc đưa ngươi ra khỏi đây.”
Tượng đá mỉm cười: “Đã vào đây mà ngươi còn muốn ra ngoài, đúng là ngây thơ.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ừm, nghe ý của ngươi là không muốn hợp tác, vậy ta sẽ rời đi trước.”
“Nhân tiện, ta nhắc nhở ngươi một câu, tốt nhất đừng nghĩ đến việc đoạt xá, nếu không ngươi sẽ hối hận.”
Tàn hồn thấy Diệp Trường Sinh chuẩn bị rời đi thì đóng cửa đại sảnh lại ngay: “Ngươi rất thông minh, biết ta muốn đoạt xá.”
Diệp Trường Sinh không nói gì, Quang Minh Thần Cách trong cơ thể bay ra, hắn tiếp tục đi về phía cửa.
Lần này, tàn hồn không ngăn cản hắn rời đi, nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh rời đi: “Ta là Thần, làm sao có thể bị hắn uy hiếp?”
Thật ra, hắn thật sự muốn đoạt xá Diệp Trường Sinh, nhưng khi nhìn thấy Quang Minh Thần Cách, hắn đã sợ.
Thần bị khuất nghẹn.
Khi Diệp Trường Sinh rời khỏi đại sảnh, hắn lại đến trên hòn đảo, trong hư không xuất hiện mười linh hồn thể đều nhìn hắn chằm chằm.
Những linh hồn thể này rất thèm muốn thân thể của Diệp Trường Sinh, bởi vì bất kể là ai có được thân thể của Diệp Trường Sinh, bọn họ đều có thể bắt đầu một cuộc sống mới.
Bịch.
Bịch.
Nhìn linh hồn thể lao tới, Diệp Trường Sinh phóng thích ra thần thông Tịnh Hóa Vạn Giới, mười linh hồn thể bị đánh bay ra ngoài, trở nên rất yếu.
Đúng lúc này, một tiếng kiếm vang lên, mười linh hồn thể bị cổ kiếm xuyên thủng, cắn nuốt ngays.
Diệp Trường Sinh nhìn Vẫn Thần Kiếm trong tay, đứng dậy chuẩn bị rời đi thì sau lưng truyền đến giọng nói của tàn hồn kia.
“Khoan đã!”
“Chúng ta có thể nói chuyện không?”
“Nói cái gì!”
Tàn hồn nói: “Ngươi muốn biết cái gì, ta tuyệt đối biết gì nói nấy.”