Chương 393: Sử Tộc không có cường giả như vậy
Nói đến đây, hắn dừng lại, tiếp tục nói: "Cô nương, ngươi có quyền giữ im lặng, nhưng ta cũng sẽ giết ngươi."
Xuy.
Một luồng kiếm quang bay ra, xuyên qua trên người nữ tử, một kiếm chém không, nữ tử biến mất không thấy đâu.
Lúc lại xuất hiện, nữ tử đã ở ngoài ngàn trượng: "Diệp Trường Sinh, ngươi làm sao phát hiện thân phận của chúng ta.”
Diệp Trường Sinh nói: "Bởi vì… Sử Tộc không có cường giả như vậy.”
Nữ tử lại nói: "Diệp Trường Sinh, ngươi không cảm thấy lý do này rất gượng ép sao?”
Diệp Trường Sinh cười nhạt nói: "Cô nương, kỳ thật ta biết thuật đọc tâm, ngươi có tin hay không.”
Thuật đọc tâm?
Vẻ mặt nữ tử kinh ngạc: "Ngươi không phải là người của Thiên Tộc, làm sao có thể hiểu được thuật đọc tâm, thuật khuy thiên?”
“Cô nương, ngươi tên là Yến Thanh Cơ, Thần nữ của Thần Đế Minh, tu vi cấp Thần Quân cao nhất, đúng hay là không đúng?" Diệp Trường Sinh chậm rãi mở miệng nói, theo đó lại nói: "Không cần chấn động, ta không chỉ biết những thứ này, còn biết trong mạng ngươi thiếu tập luyện…”
Sắc mặt Yến Thanh Cơ đột nhiên thay đổi: "Ngươi rốt cuộc là ai, làm sao có thể nắm rõ trong lòng bàn tay tin tức của ta.”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Ngươi tới tìm ta, hiện tại hỏi ta là ai, cô nương, đầu óc của ngươi có phải hỏng rồi không.”
Yến Thanh Cơ nói: "Diệp Trường Sinh, ta nhớ kỹ ngươi, chúng ta còn có thể gặp lại.”
Diệp Trường Sinh nhìn bóng lưng nàng ta rời đi: "Đừng xuất hiện nữa, chỉ số thông minh của ngươi không đủ, lần sau gặp lại, cẩn thận ta ra vào trên người ngươi.”
Yến Thanh Cơ nghe được giọng nói của Diệp Trường Sinh, thân ảnh đi về phía trước lảo đảo, thiếu chút nữa lăng không ngã xuống.
Nàng ta phụng mệnh đến tiếp cận Diệp Trường Sinh, vốn tưởng rằng kế hoạch của mình thiên y vô phùng, không nghĩ tới lại bị Diệp Trường Sinh liếc mắt một cái đã nhìn thấu.
Đến bây giờ nàng ta cũng không nghĩ ra, Diệp Trường Sinh rốt cuộc làm sao biết được tất cả tin tức của nàng ta.
Không biết.
Diệp Trường Sinh sở dĩ nắm giữ tin tức của nàng ta, hoàn toàn là bởi vì hệ thống, cái gì thuật đọc tâm, là Diệp Trường Sinh khoác lác bức bách.
Nói về khoe khoang, Diệp Trường Sinh nếu nói thứ hai, không ai dám nói là thứ nhất.
Im lặng trong chớp mắt.
Diệp Trường Sinh lướt nhanh về phía thành Vạn Thần, đi về phía trước, hắn lẩm bẩm nói: "Gió thổi mưa giông trước cơn bão, Thần Đế Minh vì nắm giữ tin tức của hắn, thế mà phái ra một Thần nữ đến, thật sự là quá xem thường hắn.”
"Đây là ý định hấp dẫn hắn?"
"Ta là người háo sắc sao?"
...
Dưới thành Vạn Thần.
Thi thể chất đống như núi, thần binh cắm ở trên mặt đất, phóng mắt nhìn lại, một đống vết thương hỗn độn.
Trên hư không, Huyết Linh Đại Trận bao phủ ngập trời, giống như như biển máu, làm cho người ta nhìn mà sợ hãi, sởn tóc gáy.
Vô số vong linh xa xa không ngừng tiến công về phía thành Vạn Thần, khủng bố như vậy, vong linh nhiều quả thực muốn lật đổ thành trì.
Trên thành trì.
Long Kinh Thiên nhìn quân Diệt Thần còn lại không đến một ngàn: "Bạch tướng quân, tử chiến đến cùng, người ở trong thành.”
Khóe miệng Bạch Phạt nhấc lên ý cười: "Một tháng lão tử đều vượt qua, sợ cái gì, cho dù chết, vừa lúc có thể đi làm bạn với các huynh đệ.”
Long Kinh Thiên nắm chặt hàn thương có dính vết máu đã khô cạn: “Vong Linh Thánh Đình, Huyết Tộc, còn có dị ma càng ngày càng nhiều, cứ tiếp tục như vậy chúng ta kiên trì nhiều nhất hai ngày.”
"Thành chủ bị trọng thương, cũng không biết tình huống hiện tại như thế nào."
Vừa dứt lời, một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện trên thành trì, người tới không phải người khác, chính là Đạm Đài Tú.
Long Kinh Thiên, Bạch Phạt vội vàng tiến lên, khom người một cái: "Bái kiến Thành chủ.”
Đạm Đài Tú hơi giơ tay lên ý bảo hai người đứng dậy: “Cường giả Cửu U Tộc có xuất hiện một lầ nữa hay không.”
Long Kinh Thiên nói: “Hồi Thành chủ, mấy ngày nay cường giả Cửu U Tộc chưa từng buông xuống, vẫn là Vong Linh Thánh Đình và người của Huyết Tộc công thành.”
Nói đến đây, lão ta dừng lại, tiếp tục nói: "Thành chủ, thương tích của ngươi thế nào?"
Đến bây giờ lão ta còn nhớ rõ nửa tháng trước, Đạm Đài Tú lấy một địch ba, khiến ba cường giả của Cửu U Tộc trọng thương, đại chiến như vậy căn bản không phải bọn hắn có thể tham dự.
Cho dù là đứng xem ở xa, cũng là kinh tâm động phách, trong lòng còn sợ hãi.
Đạm Đài Tú nói: "Khôi phục một ít, nếu như cường giả Cửu U Tộc đến, ta còn có thể đánh một trận.”
Đúng lúc này.
Từng hơi thở khủng bố truyền đến, bao phủ trên thành Vạn Thần, Đạm Đài Tú híp mắt, mở miệng nói: "Bọn hắn tới rồi.”
Ngay sau đó.
Ngoài thành, trong hư không, cường giả Cửu U Tộc buông xuống, trong nháy mắt nhìn thấy người tới, sắc mặt Bộc Đài Tú biến đổi: "Quả nhiên đi gọi người giúp đỡ.”
Ánh mắt Long Kinh Thiên nhìn chăm chú vào người phía trước: "Thành chủ, người này thật mạnh, cấp bậc của hắn là gì?”
Đạm Đài Tú nói: "Thần vương.”