Chương 394: Ba vị Thần Vương?
Đúng như nàng ta suy đoán, người tới là Cửu U Thần Vương Nam Cung Kình Thiên.
Trước đó Đạm Đài Tú làm cho ba cường giả Cửu U Tộc bị thương nặng, sau khi ba người rời đi, tìm tới Nam Cung Kình Thiên.
Đây thật sự là một pho tượng lớn, cho dù là Đạm Đài Tú cũng sinh ra kiêng kỵ, hiện tại nàng ta bị thương, không có mười phần nắm chắc đánh bại Nam Cung Kình Thiên.
Bá.
Bá.
Hai thân ảnh lăng không rơi xuống, xuất hiện ở bên người Đạm Đài Tú, chính là Diễm Xích Vũ và Thiên Khô lão nhân.
Diễm Xích Vũ nhìn ra ngoài thành: "Người Cửu U Tộc tới không tốt, thế mà có ba cường giả cấp Thần Vương.”
Sắc mặt Đạm Đài Tú biến đổi: "Ba vị Thần Vương?”
Diễm Xích Vũ gật gật đầu: "Trước mặt chúng ta chỉ có một người, còn có hai người che dấu chỗ tối, thực lực của bọn hắn mới là mạnh nhất.”
Đạm Đài Tú nói: "Xem ra chúng ta không đợi được Trường Sinh trở về, thương thế trên người hai người các ngươi thế nào rồi.”
Vẻ mặt Thiên Khô lão nhân ảm đạm: "Cho dù là thời kỳ cao nhất của lão phu cũng không có khả năng đánh một trận với Thần Vương.”
Diễm Xích Vũ phụ họa nói: "Đừng lo lắng, ta còn có thể đánh, thật sự, các ngươi phải tin tưởng ta.”
Đạm Đài Tú suy nghĩ trong nháy mắt: "Thành Vạn Thần còn có một tòa đại trận, là Trường Sinh lưu lại, chúng ta có thể mở đại trận trước, có lẽ có thể ngăn cản một khoảng thời gian.”
"Bọn Tàng Thất rời đi một khoảng thời gian, nếu như có thể đưa cứu binh đến, cũng chỉ trong một hai ngày này."
Diễm Xích Vũ nói: "Thành chủ, hòa thượng thối kia có thể tìm được cường giả cấp Thần Vương?”
Đạm Đài Tú: "..."
Vạn Phật Thánh Đình có một vị cường giả cấp Thần Vương, sợ là Tàng Thất không mời được, dù sao người nọ chính là lá bài tẩy mạnh nhất của Vạn Phật Thánh Đình, không đến vạn bất đắc dĩ sẽ không ra tay.
Im lặng trong chớp mắt.
Đạm Đài Tú lại nói: "Chờ một chút, thật sự không được, ta ra khỏi thành đánh một trận với bọn hắn.”
Bên ngoài thành Vạn Thần.
Ánh mắt Nam Cung Kình Thiên dừng ở trên thành trì, lạnh nhạt bình tĩnh: "Một tòa thành trì như vậy, các ngươi công kích một tháng.”
“Phế vật, quả thực phế vật đến cực điểm!”
Ba gã lão giả vội vàng gật đầu, mặt lộ vẻ sợ hãi, giống như đang nói Cửu U Thần Vương nói rất đúng.
Nam Cung Kình Thiên lại nói: "Nhìn một chút, ta tự mình chém giết bọn hắn.”
Dứt lời.
Hắn ta bước ra từng bước, chậm rãi đi về phía trước, tốc độ vô cùng thong thả, vô số uy áp từ trên người hắn ta bắn ra, nghiền ép trên thành Vạn Thần.
Đạm Đài Tú thấy Nam Cung Kình Thiên đi tới: "Trước tiên mở đại trận, xem có thể ngăn cản hắn hay không.”
Kỳ thật, trong lòng nàng ta không có ôm bao nhiêu hy vọng, dù sao thời điểm Diệp Trường Sinh lưu lại đại trận đã nói qua, tòa đại trận này sẽ căn cứ theo thực lực của hắn mà không ngừng tăng lên.
Tu vi của Nam Cung Kình Thiên trước mắt là Thần Vương, Diệp Trường Sinh bị vây nửa năm ở giếng Thần Ma, dưới sự bao phủ của Vạn Niên Phệ Linh Trận, tu vi sợ là sẽ không tiến không lùi.
Đại trận... Sợ rằng nó không làm nên chuyện gì.
Linh khí trên người Đạm Đài Tú tràn ra, đồng thời thúc dục đại trận, chuẩn bị tự mình ra khỏi thành đánh một trận với Nam Cung Kình Thiên.
Đại trận ngập trời xuất hiện, bao phủ trên thành Vạn Thần, thân ảnh Nam Cung Kình Thiên ngừng lại, ánh mắt dừng lại trên đại trận trước mắt, khinh thường nói: "Một tòa đại trận, vọng tưởng muốn ngăn cản ta?”
Bá.
Thân ảnh của hắn ta lao xuống phía dưới, một đạo quyền lệ từ Cửu Thiên bay xuống, nện xuống phía đại trận.
Một quyền này, thật sự rất mạnh, giống như thiên thạch từ ngoài trời bay tới.
Một kích của Thần Vương khủng bố như vậy.
Đạm Đài Tú nhìn quyền lệ rơi xuống, vội vàng nói: "Long Tướng quân, Bạch Tướng quân lui ra phía sau!”
Nếu một quyền này phá hủy đại trận, chỉ cần từ sóng xung kích là có thể dễ dàng phá hủy đám người Long Kinh Thiên, Bạch Phạt.
Cắn nuốt thành cặn bã, hình thần câu diệt.
Điều này là hoàn toàn đúng, không khoa trương chút nào.
Nam Cung Kình Thiên chính là Thần Vương, nếu hắn ta toàn lực ra một kích, một quyền có thể phá hủy cả tòa thành trì, làm cho thành Vạn Thần biến thành một mảnh phế tích.
Oanh.
Oanh.
Tiếng nổ lớn truyền đến, kinh thiên động địa.
Ánh sáng rực rỡ chói mắt bắn ra, Đạm Đài Tú, Diễm Xích Vũ, Thiên Khô lão nhân chỉ cảm giác thành trì dưới chân lung lay lung lay, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ xuống.
Cúi đầu nhìn lại, phát hiện trên thành trì xuất hiện từng khe rãnh, đã bắt đầu xiêu vẹo.
Duy nhất đáng mừng chính là, ua áp một quyền của Nam Cung Kình Thiên thế mà không phá hủy được đại trận, điều này làm cho ba người Đạm Đài Tú cảm thấy rất ngoài ý muốn.
Diễm Xích Vũ nói: "Không nghĩ tới đại trận Thiếu chủ lưu lại, lại có thể ngăn cản một kích của Thần Vương.”