Chương 429: Kẻ ăn xin, lão tổ Hoàng Tuyề
Nói đến đây, hắn ta tạm ngừng, nói tiếp: "Nếu không có người trong tộc đi theo, ngươi nên rời khỏi thành Hoàng Tuyền, bằng không ngươi chết ở trong thành, gia tộc của ngươi nhất định sẽ gặp họa theo.”
Lần này, Diệp Trường Sinh đã bị làm khó.
Thành Hoàng Tuyền có quy tắc riêng, hắn không thể tự xông vào được.
Không phải hắn không có thực lực xông vào, chẳng qua quá kiêu căng không phải ý muốn của hắn.
Diễm Xích Vũ nói: "Thiếu chủ, đừng kéo ta, ta không thể kiềm chế được tính khí của mình.”
Diệp Trường Sinh nói: "Xích Vũ, xúc động là ma quỷ.”
Diễm Xích Vũ lại nói: "Thiếu chủ, hai tên này... vô cùng thiếu đòn.”
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía bên ngoài thành hoang vu, tầm mắt rơi vào người đi đường, đột nhiên bị một bóng người hấp dẫn tầm mắt.
Bởi vì một tin tức xuất hiện trên đỉnh đầu của người đó, người ăn xin, có thể bồi dưỡng, lão tổ Hoàng Tuyền.
Ngay say đó.
Diệp Trường Sinh đi tới trước mặt lão giả, khom người nói: "Lão tiên sinh, có thể giúp ta một chút không?”
Lão giả tóc trắng rối bù, đầu như tổ chim: "Muốn vào thành, để ta ký cho ngươi.”
Diệp Trường Sinh nói: "Nếu lão tiên sinh biết mục đích của ta khi đến đây, ngươi nói yêu cầu gì ta có thể giúp.”
Lão nhân cười khổ nói: "Lão phu cũng chỉ là một ngươi tàn phế mà thôi, cho dù giúp ngươi ký tên, đôi bảo vệ thành Hoàng Tuyền cũng sẽ không thừa nhận.”
Nói đến đây, lão ta ngừng lại, tiếp tục nói: “Lão hủ lực bất tòng tâm, công tử vẫn là tìm người khác đi”.
Diệp Trường Sinh nói: "Lão tiên sinh, nếu như ta có thể khiến ngươi khôi phục thân thể, ngươi sẽ làm gì?”
Sắc mặt lão giả thay đổi, vô cùng kinh ngạc: "Kinh mạch trong cơ thể ta đã đứt gãy, đan điền bị hủy, căn bản không có khả năng chữa trị.”
“Lão tiên sinh, ta còn chưa ra tay, làm sao ngươi biết là không thể?” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói, hơi đưa tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một bình ngọc: "Lão tiên sinh, ăn nó vào, thân thể và kinh mạch của ngươi có thể khôi phục. Đối với đan điền bị hủy, hẳn là cũng có thể chữa trị cùng lúc."
Lão giả chậm rãi nâng bàn tay khô cầm lấy bình ngọc, vẻ mặt đột nhiên thay đổi: "Khí sinh mệnh thật nồng đậm.”
"Công tử có ân với lão phu.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi không cần khách sáo, ăn vào rồi nói sau!”
Lão giả mở bình ngọc ra, vừa đưa lên miệng, một cỗ linh lực mạnh mẽ truyền đến, ngay sau đó, bình ngọc bay ra khỏi tay lão giả.
"Tên ăn mày thối này, ngươi xứng đáng có được chí bảo như vậy sao!”
Dưới thành Hoàng Tuyền.
Theo giọng nói cợt nhả truyền đến, hai người Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, tầm mắt rơi vào trên bốn người kia.
Cầm đầu là một thiếu niên áo trắng, vẻ mặt có chút bệnh hoạn, hình như là do túng dục quá độ, quầng thâm mắt có chút nặng.
Có thể là do trên người hắn ta tỏa ra hơi thở bá đạo, ba người sau lưng cũng vênh váo đắc ý, dáng vẻ không sợ trời không sợ đất.
Hàn Hải Tiêu thấy bốn người kia tiến lên, vội vàng nhìn về phía Diệp Trường Sinh nói: "Các ngươi đi đi, việc này không liên quan gì đến các ngươi."
Diệp Trường Sinh vừa định mở miệng, thiếu niên áo trắng đứng đầu đã nói: "Muốn đi, ta đồng ý chưa?"
Nói đến đây, hắn ta ngừng tạm rồi lại tiếp tục nói: "Muốn đi cũng không phải là không thể được, bỏ linh giới lại."
Hàn Hải Tiêu nói: "Vân Trung Hành, ngươi đến tìm lão phu, không liên quan gì đến hai người bọn họ, có việc gì thì cứ giải quyết với ta đây."
Giọng điệu của Vân Trung Hành lạnh lùng nói: "Tên ăn mày thối, thân phận của ngươi là gì mà trong lòng chính mình không biết à, ở chỗ này giả vờ làm cái gì?"
"Ta muốn giết ngươi, ngươi có thể sống tới ngày hôm nay không?"
Sắc mặt của Hàn Hải Tiêu cực kỳ khó coi, cười khổ một tiếng: "Ngươi có thể lấy bộ xương già này của t đi, thế nhưng ngươi đừng trêu chọc bọn họ, ta khuyên ngươi một câu, có vài người, ngươi không chọc nổi đâu."
Vân Trung Hành cười lớn: "Bên trong cái thành Hoàng Tuyền này còn có người mà ta không chọc nổi ư? Lão đầu, sợ là ngươi đói đến ngốc rồi!"
Dứt lời, hắn ta đưa tay khẽ ngửi bình ngọc trong lòng bàn tay một lần: "Linh dịch tốt như vậy, ngoại trừ Vân gia chúng ta ra thì còn có người nào có tư cách có được."
Hàn Hải Tiêu lắc đầu, than nhẹ một tiếng: "Ngươi có thể sống đến hôm nay, thật sự là một kỳ tích."
Vân Trung Hành liếc mắt nhìn Diệp Trường Sinh: "Để linh giới lại rồi cút đi, đừng để ta động thủ."
Thân hình Hàn Hải Tiêu lóe lên, chắn trước mặt hai người Diệp Trường Sinh, người đằng sau chậm rãi đưa tay, vỗ bả vai Hàn Hải Tiêu: "Lão tiên sinh, việc này đã không phải là chuyện của cá nhân ngươi."
"Công tử, hắn ta là người của Vân gia, toàn bộ thành Hoàng Tuyền đều ở dưới sự khống chế của Vân gia, đừng để lão già như ta đây gây thêm phiền phức cho các ngươi." Hàn Hải Tiêu trầm giọng nói.
Diệp Trường Sinh lạnh lùng nói: "Xưa nay ta không thích gây phiền toái, nhưng nếu phiền toái tìm tới cửa, ta cũng sẽ không sợ sệt."