Chương 430: Không phải loại người gì cũng đều có tư cách làm đối thủ của ta

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 3,607 lượt đọc

Chương 430: Không phải loại người gì cũng đều có tư cách làm đối thủ của ta

Nói đến đây, hắn nhìn Vân Trung Hành, tiếp tục nói: "Không phải loại người gì cũng đều có tư cách làm đối thủ của ta."

Ngay sau đó.

Vân Trung Hành vừa muốn nổi giận, một bóng người xuất hiện ở bên cạnh Diệp Trường Sinh, không phải ai khác mà chính là Nam Cung Kình Thiên.

Ngày xưa Nam Cung Kình Thiên bị Diệp Trường Sinh khống chế, đã hoàn toàn biến thành nô lệ của hắn, dưới tác dụng của sự khống chế bởi Thần Mâu, độ trung thành của Nam Cung Kình Thiên lên tới trăm phần trăm.

Coi như Diệp Trường Sinh sai hắn ta giết chết chính bản thân mình, Nam Cung Kình Thiên cũng sẽ không có chút do dự nào.

Trong khoảng thời gian hơn hai năm nay, Nam Cung Kình Thiên chỉ tu luyện bên trong Thương Khung Thần Cung, tu vi sớm đã đi đến cấp Thần Vương.

Vân Trung Hành thấy Nam Cung Kình Thiên xuất hiện, sắc mặt hơi đổi một chút: "Cấp Thần Vương."

Diệp Trường Sinh mở lời nói: "Kình Thiên, cướp bình ngọc về đây, về phần bọn hắn… Đánh chết đi!"

Ra lệnh một tiếng, Nam Cung Kình Thiên xuất chiêu như mãnh hổ, đột nhiên phi nhanh về phía bốn người Vân Trung Hành.

Uy áp của cấp Thần Vương bắn ra, ép tới mức bốn người không thở nổi, sắc mặt của Vân Trung Hành biến đổi lớn, âm thanh run rẩy: "Ngươi dám giết ta thì đừng mơ mà đi khỏi thành Hoàng Tuyền."

Diệp Trường Sinh không thèm để ý đến Vân Trung Hành: "Lão tiên sinh, thân phận của ngươi không đơn giản, vì sao lại rơi vào tình trạng như thế này."

Hàn Hải Tiêu nói: "Bên cạnh công tử có kẻ mạnh đến như vậy, vì sao không sai hắn ta ký tên mà lại phải tìm đến lão phu."

Diệp Trường Sinh nói: "Nếu như lúc nãy ta nói ta quên mất hắn ta, lão tiên sinh có tin không?"

Hàn Hải Tiêu nói: "Nếu như lão phu không nhìn nhầm thì người này có lẽ là con rối của công tử."

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ánh mắt của lão tiên sinh tốt thật đấy."

Ngừng tạm, hắn tiếp tục nói: "Bây giờ lão tiên sinh có thể nói cho ta biết thân phận thật sự của ngươi chưa?"

Hàn Hải Tiêu than nhẹ một tiếng: "Việc này nói ra thì rất dài dòng, lão phu vốn là lão tổ Hoàng Tuyền, bị kẻ gian làm hại nên mới rơi vào tình trạng như thế này."

"Là Vân gia." Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Tiền bối, Vân gia đã hại ngươi như thế, vì sao không giết ngươi?"

Hàn Hải Tiêu cười khổ nói: "Đương nhiên là vì lão phu còn có giá trị, bằng không thì cũng không có khả năng sống đến bây giờ."

Nói đến đây, trên người lão ta tản ra một luồng sát khí cực lớn, luồng sát khí này không hề liên quan đến tu vi, chỉ là một sát niệm vô cùng thuần túy: "Vân gia chưa giết ta, nhưng nhiều năm như vậy ta lại sống không bằng chết."

Diệp Trường Sinh nói: "Tiền bối có muốn báo thù hay không?"

Hàn Hải Tiêu gật đầu: "Đến cả trong mơ ta cũng muốn báo thù, nhưng lại chẳng thể làm gì được, thân thể của ta đã tàn phế, không làm gì được bọn hắn."

"Tiền bối, ta có thể giúp ngươi!" Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Nhưng mà, nếu như tiền bối muốn chấp chưởng thành Hoàng Tuyền thì về sau phải hợp tác với ta."

Hàn Hải Tiêu đề phòng nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Từ lúc ban đầu công tử giúp ta là đã có việc cần rồi có đúng không?"

"Không có!" Diệp Trường Sinh nói xong, rồi lại nói tiếp: "Mới vừa nãy biết được thân phận của tiền bối thì mới có ý nghĩ này."

Hàn Hải Tiêu nói: "Xin hỏi công tử là…"

Diệp Trường Sinh nói: "Thần Ma Tộc, Diệp Trường Sinh."

"Thiếu chủ Thần Ma." Hàn Hải Tiêu híp đôi mắt lại, tiếp tục nói: "Nếu như công tử có thể giúp ta đoạt lại mọi thứ, lão phu xin nguyện nghe theo công tử, về sau sẽ như thiên lôi sai đâu đánh đó."

Diệp Trường Sinh đưa tay lấy một bình ngọc đưa cho Hàn Hải Tiêu: "Uống nó trước đi đã."

Hàn Hải Tiêu vội vàng uống nước sinh mệnh siêu cấp, chỉ chốc lát sau, toàn bộ vết thương và kinh mạch đứt gãy trong cơ thể đã khép lại toàn bộ.

Chẳng qua là phong ấn và đan điền bị phá nát vẫn còn tồn tại nguyên như cũ.

Bây giờ Hàn Hải Tiêu chẳng qua chỉ là một kẻ phàm nhân, một xíu tu vi cũng không có.

Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Tiền bối, phong ấn trong cơ thể ngươi, ta có thể giúp ngươi giải trừ, nhưng mà đan điền vỡ nát, sợ là…"

Hàn Hải Tiêu nói: "Diệp công tử, lão hủ biết một vật có thể chữa trị đan điền của ta, không biết công tử có hứng thú đi với ta đến một chỗ hay không."

Mày kiếm của Diệp Trường Sinh nhướng lên: "Tiền bối, vật này có lẽ là bí mật mà ngài giấu kín, Vân gia không giết ngươi, chính là vì đạt được vật này đúng không!"

Sắc mặt của Hàn Hải Tiêu biến đổi lớn, cảm thấy run sợ: "Diệp công tử quả nhiên lợi hại, lão phu bội phục!"

Oanh.

Oanh.

Tiếng nổ vang trời truyền ra, kinh thiên động địa.

Ngay sau đó, Nam Cung Kình Thiên xuất hiện ở bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, đã lấy lại được bình ngọc."

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, nắm bình ngọc thu vào bên trong linh giới: "Tiền bối, chúng ta rời khỏi nơi này trước đã, chờ ngài khôi phục thực lực rồi chúng ta lại trở lại thành Hoàng Tuyền."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right