Chương 432: Phục Linh Đan cấp Thầ
Khóe miệng Vân Trung Hạc nhấc lên ý cười: “Thì ra là một con Thần Thú trưởng thành, lần này Vân phủ chúng ta giàu to rồi. Ta phải lấy được ngươi, ta muốn ngươi trở thành toạ kỵ của ta.”
Nói đến đây, lão ta liếc mắt nhìn về phía hai người còn lại: "Sao các ngươi còn chưa chịu đi."
Hai người chợt xoay người, vừa muốn đạp không rời đi thì một bóng người xuất hiện trước mặt bọn hắn, người vừa tới không phải là ai khác mà chính là Diệp Trường Sinh.
Thấy Diệp Trường Sinh đến, Diễm Xích Vũ vô cùng cảm động: "Thiếu chủ, ta biết mà, ngươi sẽ không bỏ rơi ta mà."
Diệp Trường Sinh lạnh lùng nói: "Xích Vũ, đừng suy nghĩ nhiều, ta chỉ đến xem thử xem ngươi có bị đánh chết hay không thôi!"
Diễm Xích Vũ: ". . . ."
Lúc này.
Một lão giả nhìn Diệp Trường Sinh: "Giao Hàn Hải Tiêu ra đây."
Diệp Trường Sinh nói: "Nếu như ta nói không thì sao!"
Lão giả đột nhiên tiến lên phía trước, một cơn sóng lớn nuốt trời đổ ập xuống giống như biển động, bay về phía Diệp Trường Sinh.
Xùy.
Diệp Trường Sinh đưa tay chém ra một nhát kiếm, sóng lớn bị kiếm chém làm đôi, vậy nhưng thế kiếm vẫn không hề giảm, chém thẳng vào lão giả.
Ngay sau đó, hắn cưỡi gió mà đi, lao nhanh về phía lão giả kia, người chưa đến mà kiếm đã đến, một mũi sóng kiếm chỉ thẳng vào mi tâm của lão ta.
Kiếm đâm vào nửa tấc, máu tươi nhỏ xuống.
Ánh kiếm chỉ xuống phía dưới, cả linh hồn của lão giả cũng đang run rẩy, không thể nhúc nhích. Trong mắt lão ta tràn ngập sự chấn động, chẳng thể tin rằng Diệp Trường Sinh mạnh mẽ đến thế.
Vân Trung Hạc và một người khác cũng vô cùng chấn động, uy lực của một kiếm đã mạnh mẽ đến vậy, có lẽ hắn là Thần Vương cao giai.
Tầm mắt của Diễm Xích Vũ quét sang phía Vân Trung Hạc: “Không phải là ngươi biết đánh nhau lắm đấy à? Lên đi, đánh một trận với Thiếu chủ của ta đi.”
Nói đến đây, hắn ta ngừng lại rồi tiếp tục nói: “Sao lại sợ rồi? À, biết ngươi không dám ra tay rồi, vẫn nên về nhà tắm một cái rồi đi ngủ đi!”
Sắc mặt của Vân Trung Hạc khó coi vô cùng, cơ thể loé lên một cái, đánh một chưởng về phúa Diễm Xích Vũ, người kia cả giận nói: “Hiếp yếu sợ mạnh, ta đây cứng rắn với ngươi một lần.”
Dứt lời.
Một con hỏa phượng hoàng cửu sắc xuất hiện lao xuống phía dưới, đánh mạnh về phía Vân Trung Hạc.
Phần Thiên Liệt Diễm, bản thể của hỏa phượng hoàng che trời, uy áp vô tận của nó bao phủ xuống dưới, Vân Trung Hạc biến sắc, không dám chủ quan một chút nào.
Oanh.
Một tiếng nổ mạnh vang lên, hỏa phượng hoàng chao liệng trên bầu trời, cơ thể của Vân Trung Hạc rơi xuống từ trên không, miệng phun ra máu tươi.
Trong lúc nhất thời.
Lão ta cảm thấy run sợ vô cùng, sau khi ép cơ thể ổn định lại thì nói: “Rút lui, trở về Vân phủ.”
Vân Trung Hạc vốn cho rằng kể cả khi Diễm Xích Vũ phóng thích bản thể thì cũng không chịu nổi một đòn, nhưng Thần Thú vẫn mãi là Thần Thú, đã làm cho lão ta trọng thương.
Nhìn hai người hốt hoảng chạy trốn, hình bóng của Diễm Xích Vũ hạ xuống từ trên hư không, xuất hiện ở bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Thiếu chủ, mau cho ta một ngụm linh dịch.”
Diệp Trường Sinh liếc mắt nhìn sang, chậm rãi vươn tay nói: “Xích Vũ, uống thuốc đi.”
Diễm Xích Vũ nhận lấy bình ngọc, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch: “Thiếu chủ, biểu hiện lần này của ta như thế nào?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Cũng tạm được, loại tu sĩ bậc này đã làm ngươi mở bản thể…”
Diễm Xích Vũ nói: “Thiếu chủ, bây giờ ta cần phải nhanh, nếu như là trước kia thì ta nhất định sẽ giết hắn, cứu sống, rồi lại giết, lặp đi lặp lại, cho hắn chơi trò vô hạn tuần hoàn… cho đến khi bị tra tấn chết.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi thật biến thái!”
Thực ra thì Diễm Xích Vũ rất mạnh mẽ, Vân Trung Hạc có tu vi là Thần Vương cao nhất, cường giả như vậy tìm khắp Vạn Thần Vực cũng không nhiều.
Một đòn của hắn có thể đánh trọng thương Vân Trung Hạc đã là tiến bộ rất lớn so với trước kia rồi.
Diệp Trường Sinh vô cùng vô cùng vô cùng chờ mong, chờ sau khi Diễm Xích Vũ hoàn toàn luyện hoá xong thần hồn của phượng hoàng cửu sắc, cuối cùng thì hắn ta sẽ mạnh mẽ đến mức nào.
Sau đó hai người đạp không lướt nhanh rời khỏi, khi xuất hiện lại đã ở trước mặt Hàn Hải Tiêu và Nam Cung Kình Thiên rồi.
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Tiền bối, mối nguy đã được hoá giải, bây giờ chúng ta đi đâu.”
Hàn Hải Tiêu nói: "Diệp công tử, chúng ta đi tới Sinh Tử Cốc, ở nơi đó có một viên Phục Linh đan cấp Thần, chỉ cần ta lấy được nó là có thể chữa khỏi đan điền vỡ nát."
Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Tiền bối, Phục Linh Đan cấp Thần là do ngươi đặt ở Sinh Tử Cốc?"
Hàn Hải Tiêu nói: "Đúng vậy, ngày xưa lão phu ngẫu nhiên đạt được Phục Linh Đan cấp Thần, khi đó thế lực khắp nơi đều muốn tranh đoạt nó, để an toàn thì lão phu giấu nó ở Sinh Tử Cốc."