Chương 433: Xích Vũ, ngươi không nên có ý đồ xấu

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 254 lượt đọc

Chương 433: Xích Vũ, ngươi không nên có ý đồ xấu

Nói đến đây, lão ta than nhẹ một tiếng, tiếp tục nói: "Thật sự là tạo hóa trêu ngươi, không ngờ tới đan dược như thế lại thành cây cỏ cứu mạng của lão phu."

Diệp Trường Sinh nói: "Bên trong Sinh Tử Cốc vô cùng nguy hiểm, sau khi kinh mạch và đan điền của tiền bối bị huỷ thì cũng không thể vào trong đó nữa, mà thứ Vân gia mong mỏi cũng chính là viên Phục Linh Đan cấp Thần đó.”

“Không sai, trăm năm trước, lão tổ Vân phủ vì đoạt một thanh thần khí mà tuỳ tiện đi vào một địa điểm nguy hiểm, tuy đã lấy được thần khí nhưng hắn cũng bởi vậy mà bị trọng thương.” Hàn Hải Tiêu trầm giọng nói.

“Thì ra là thế.” Diệp Trường Sinh nói: “Tiền bối, vậy cái người huỷ đan điền và kinh mạch của ngươi cũng là người của Vân phủ ư?”

Hàn Hải Tiêu nói: “Không hoàn toàn đúng, nhưng bọn họ cũng không thoát khỏi liên quan.”

Lúc này, Diễm Xích Vũ nói: “Lão đầu, Phục Linh Đan cấp Thần mà ngươi nói đó tổng cộng có mấy viên?”

Hàn Hải Tiêu nói: “Một viên.”

Diễm Xích Vũ thất vọng lắc đầu: “Thực sự đáng tiếc.”

Diệp Trường Sinh nói: “Xích Vũ, làm sao vậy.”

Diễm Xích Vũ nói: “Thiếu chủ, nếu như cho ta một viên Phục Linh Đan cấp Thần thì thực lực của ta sẽ tăng lên không ít.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Xích Vũ, ngươi không nên có ý đồ xấu.”

Diễm Xích Vũ nói: “Thiếu chủ yên tâm, thực sự không cần nó đến mức như thế.”

Hàn Hải Tiêu thấy Diễm Xích Vũ nhìn chăm chằm vào lão ta thì cảm thấy u ám trong lòng, ngươi thực sự không phải là người như vậy ư? Vậy vì cái gì mà ngươi cứ nhìn chằm chằm ta?

Còn có vẻ đáng sợ như thế nữa.

Diệp Trường Sinh nói: "Tiền bối, Thần cấp Phục Linh đan ngài lấy được từ đâu vậy, Luyện Dược Sư cấp mấy có khả năng luyện chế ra Phục Linh Đan cấp Thần."

Hàn Hải Tiêu nói: "Diệp công tử, Phục Linh Đan cấp Thần là thứ mà lão phu lấy được từ một bí cảnh."

Nói đến đây, lão ta ngừng tạm, hơi hơi xua tay: "Diệp công tử, đây là đan phương của Phục Linh Đan cấp Thần."

Diệp Trường Sinh nhận lấy đan phương, nhanh chóng đọc qua một lần, khóe miệng nhấc lên một nụ cười: "Tiền bối, đan phương thì ngài cứ giữ kỹ lấy, chúng ta đi tới Sinh Tử Cốc đã."

Sinh Tử Cốc.

Thân ảnh của ba người Diệp Trường Sinh xuất hiện ở bên ngoài sơn cốc, thứ đập vào mắt là xương trắng u ám, có thể nhìn ra được là có không ít người chết ở trong sơn cốc.

Hàn Hải Tiêu nói: “Diệp công tử, mặc dù Sinh Tử Cốc cũng không được coi là nơi hung hiểm nhất nhưng vẫn vô cùng nguy hiểm.”

Nói đến đây thì lão ta ngừng lại sau đó mới tiếp tục nói: “Trăm năm trước, trong sơn cốc có một con âm Dương Huyền Điểu, chủng loại mà có thể phun ra lửa ấy, rất mạnh.”

Diệp Trường Sinh còn chưa kịp mở lời, Diễm Xích Vũ đứng bên cạnh đã nói: “Chỉ là một con huyền điểu thôi mà, ở trước mặt ta thì nhất định là nó phải thần phục.”

“Thiếu chủ, yên tâm vào đi, có ta ở đây, đừng sợ!”

Vốn là Diệp Trường Sinh cũng chẳng lo lắng, nhưng khi nghe Diễm Xích Vũ nói kiểu này, sắc mặt hắn lại trở nên nghiêm túc: “Tiền bối, ngài để đan dược ở đâu vậy, bây giờ chúng ta đi lấy luôn.”

Hàn Hải Tiêu nói: “Ngày xưa, để giữ được viên đan dược này, lão phu đặt nó trên sườn núi Sinh Tử, ngày đó đan dược mang lại mối nguy lớn như vậy cho lão phu, vốn đã định phá huỷ nó nhưng cũng may mà giữ lại.”

Diệp Trường Sinh nói: "Sâu xa, hết thảy tự có định số."

Ngay sau đó.

Ba người bay lên trời, bay về phía nơi sâu nhất ở Sinh Tử Cốc, ở những nơi đi qua, Diệp Trường Sinh phóng thích thần thức, phát hiện có mấy hơi thở mạnh mẽ ngủ đông ở trong sơn cốc.

Tiến lên một lúc, Diễm Xích Vũ nói: "Thiếu chủ, các ngươi đến sườn núi Sinh Tử đi, ta vào trong sơn cốc đi dạo."

Diệp Trường Sinh nói: "Xích Vũ, hung thú trong sơn cốc không yếu, ngươi vẫn không nên đi loạn."

Diễm Xích Vũ kiêu căng nói: "Thiếu chủ, chúng nó mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là hung thú, ta chính là Thần Thú có huyết mạch chí cao vô thượng."

Vừa dứt lời, bóng của hắn lóe lên, lao xuống phía dưới sơn cốc, đúng lúc này, hơi thở của hung thú trong sơn cốc cũng bắt đầu trở nên thô bạo.

Diệp Trường Sinh lắc đầu: "Xích Vũ làm như vậy, không sớm thì muộn cũng sẽ tìm đến cái chết."

Chỉ trong giây lát.

Dưới sự chỉ dẫn của Hàn Hải Tiêu, hai người bọn hắn đi đến nơi mà ngày xưa để đan dược, suốt một đường đi này không gặp phải quá nhiều hung thú.

Sau khi rất nhiều hung thú xuất hiện và gặp phải hơi thở của Diệp Trường Sinh, chúng nó quay đầu hoảng hốt chạy trốn ngay.

Diệp Trường Sinh quá mạnh, hung thú cũng biết tự đánh giá bản thân, tránh việc không nuốt nổi mà ngược lại bản thân lại mất mạng.

Trên sườn núi Sinh Tử.

Hai người đứng thẳng trên sườn núi, Diệp Trường Sinh mở lời nói: “Tiền bối, đi lấy đan dược đi!”

Hàn Hải Tiêu nói: "Làm phiền Diệp công tử phá hủy tảng đá lớn thứ ba, hộp gấm ở ngay trong đó."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right