Chương 434: Vì sao nó lại giúp chúng ta?
Tâm thần của Diệp Trường Sinh khẽ động, Song Kiếm Hỗn Độn bay ra, đánh trúng vào tảng đá lớn. Sau khi tiếng nổ mạnh vang lên, một tia sáng bắn ra.
Hắn vươn cánh tay, hộp gấm xuất hiện trong lòng bàn tay: "Tiền bối, ta có thể nhìn viên đan dược này một chút không?"
Hàn Hải Tiêu nói: "Dĩ nhiên là được rồi."
Diệp Trường Sinh từ từ mở hộp gấm ra, ngay sau đó ánh sáng đỏ xông thẳng lên trời, từng tiếng sấm vang lên, tấn công về phía sườn núi Sinh Tử.
Lôi kiếp?
Diệp Trường Sinh vội vàng phóng thích bính chướng bằng cương khí, bao phủ lấy Hàn Hải Tiêu, đúng lúc này, một luồng thú uy cuồn cuộn tràn đầy truyền đến.
Ánh sáng đỏ che trời xuất hiện, ngăn cản lôi kiếp, Diệp Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lên, trên mặt hiện lên vẻ khó hiểu.
Hàn Hải Tiêu nói: "Diệp công tử, con chim lớn giữa trời kia là âm Dương Huyền Điểu."
Diệp Trường Sinh nói: "Vì sao nó lại giúp chúng ta?"
"Thiếu chủ, ta tới có kịp không!" Giọng nói của Diễm Xích Vũ truyền từ bên trên xuống, Diệp Trường Sinh mới phát hiện ra trên lưng âm Dương Huyền Điểu có một bóng người.
Không phải ai khác mà chính là Diễm Xích Vũ.
Diệp Trường Sinh vội vàng nói: "Xích Vũ, ngươi tranh thủ xuống dưới đây đi, đừng để cho sét đánh ngươi hồn phi phách tán."
Diễm Xích Vũ nói: "Thiếu chủ không cần lo lắng cho ta, bảo lão đầu kia nuốt đan dược đi, chút sét này cứ giao cho ta."
Diệp Trường Sinh lại nói: "Đừng cậy mạnh!"
Diễm Xích Vũ nói: "Không có việc gì, vừa hay ta tắm trong sét một phen, sảng khoái!"
Diệp Trường Sinh cúi đầu, tầm mắt rơi vào trên Phục Linh Đan cấp Thần: [Hệ thống, quét viên đan dược này giúp ta.]
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, thời gian quét kết thúc, tin tức đã gửi đi!]
Kiểm tra thông tin của Phục Linh Đan cấp Thần, Diệp Trường Sinh nửa vui nửa buồn, lúc trước khi hắn nhìn đan phương, hoàn toàn chắc chắn có khả năng luyện chế được đan dược.
Nhưng mà dưới sự phân tích của hệ thống, nếu muốn luyện chế Phục Linh Đan hoàn toàn chính xác, có thể đạt tới cấp bậc của viên đan dược này thì nhất định phải có Đạo Tắc Sinh Mệnh tẩy rửa.
Bởi vì viên Phục Linh Đan cấp Thần này đã từng được thanh tẩy, cho nên nó mới có thể bị thế lực khắp nơi cướp đoạt, ăn viên đan dược này, mặc kệ ngươi bị thương nghiêm trọng đến mức nào, sẽ có thể khôi phục về trạng thái đỉnh cao trong nháy mắt.
Phục Linh Đan cấp Thần và nước sinh mệnh siêu cấp có chút khác nhau, hiệu quả của đan dược mạnh mẽ hơn.
Ngươi nói xem có biến thái hay không.
Khó trách Vân phủ không giết Hàn Hải Tiêu mà lại muốn moi tin tức về viên đan dược này từ trong niệm của lão ta.
Diệp Trường Sinh cầm đan dược đưa cho Hàn Hải Tiêu: "Tiền bối, ngài ăn đan dược, khôi phục thân thể đi."
Hàn Hải Tiêu nhận lấy đan dược: "Diệp công tử, ngươi hoàn toàn có thể cứ vậy mà cướp đan dược đi."
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Chẳng lẽ ở trong mắt của tiền bối, ta chỉ có tầm mắt như vậy thôi? So với đan dược như thế, ta càng coi trọng tiền bối."
Hàn Hải Tiêu nhận lấy đan dược, khom người vái: "Thiếu chủ, cái mạng già của lão Hàn này, sau này sẽ là của Thiếu chủ."
"Lão Hàn, đừng như vậy!" Diệp Trường Sinh hơi hơi đưa tay, ra hiệu cho Hàn Hải Tiêu đứng dậy: "Lão Hàn đồng ý ở lại bên cạnh ta, ngày sau ta nhất định sẽ khiến ngươi vui mừng vì quyết định của mình."
"Ngươi tu luyện đi."
Dứt lời, hắn bay lên trời, xuất hiện ở bên cạnh Diễm Xích Vũ: "Xích Vũ, hình như con huyền điểu này rất nghe lời ngươi có phải không?"
Diễm Xích Vũ nắm cửu khúc Thần Lôi đứng ở bên trên con chim, bộ dạng vô cùng hưởng thụ: "Đó là dĩ nhiên, ta chính là Thần Thú."
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy thì lôi kiếp sẽ giao cho ngươi, ta đi dạo quanh Sinh Tử Cốc một vòng."
Diễm Xích Vũ nói: "Thiếu chủ đi thong thả, thoải mái quá, bổ ta đi, nhanh lên, bổ ta mạnh vào!"
Diệp Trường Sinh: "…"
Thật láo.
…
Bên trong Sinh Tử Cốc.
Thân ảnh của Diệp Trường Sinh xuyên qua rừng rậm, những nơi đi qua rất thông suốt, không có một con hung thú nào dám cản hắn.
Qua ba ngày, hắn dạo quanh một vòng gần hết cả Sinh Tử Cốc, nhưng mà còn có hai nơi mà hắn chưa đến.
Bởi vì hơi thở tỏa ra từ hai nơi này khiến cho hắn thấy vô cùng nguy hiểm, nếu như dùng thực lực của hắn bây giờ đi vào bên trong, chỉ sợ là chẳng thể sống sót mà đi ra ngoài.
Hai nơi này có lẽ mới là điểm quan trọng của Sinh Tử Cốc.
Biết nguy hiểm vạn phần, cho nên Diệp Trường Sinh không có ý định mạo hiểm tiến vào, chờ đến sau này, thực lực mạnh hơn một chút lại đến.
Giờ khắc này.
Hắn xuất hiện lại trên sườn núi Sinh Tử, thấy Hàn Hải Tiêu còn đang khôi phục, dời bước đi về phía bên cạnh, ngồi trên mặt đất, trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một ngọn Tử Vi Thần Hỏa.
Trong núi không có khái niệm thời gian.
Bất tri bất giác, mười ngày đã trôi qua.
Bên trên hư không, cửu khúc Thần Lôi càng ngày càng mạnh, Diễm Xích Vũ nhìn Thần Lôi đang đánh xuống, nhảy nhanh lên trên lưng của huyền điểu.