Chương 488: Ta từ chối

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2,389 lượt đọc

Chương 488: Ta từ chối

Oanh.

Oanh.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, tháp Tử Vong nổ tung.

Một ánh kiếm hướng thẳng lên trời, bạch hồng như trụ, khủng bố như vậy.

Ngay sau đó.

Một bóng người xuất hiện, từ trên bay xuống, người tới không phải ai khác, chính là Diệp Trường Sinh.

Tháp Tử Vong tháp bị ánh kiếm chia làm hai.

Ầm ầm sụp đổ, hóa thành một mảnh phế tích, tựa như tận thế buông xuống.

Khói bụi tràn đầy bao trùm, nuốt trời nuốt đất, đám người Diễm Xích Vũ bay ngược ra, đứng ngạo nghễ bên ngoài ngàn trượng.

Thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện, bọn họ vội vàng tiến đến, Diễm Xích Vũ nói: "Chủ nhân, lợi hại, thế mà phá hủy tháp Tử Vong.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Sức mạnh có chút lớn, không khống chế được."

Nói đến đây, hắn ghé mắt nhìn lại, phát hiện lão bà ngây ra như phỗng, không thể tin nhìn phế tích sụp đổ trước mắt.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Trưởng lão tự mình ra tay, kết quả không nên như vậy.

Tháp Tử Vong chính là một chí bảo siêu cấp, đứng sừng sững ngàn năm ở Thế Giới Hắc Ám, bao nhiêu người ra ra vào vào, không ai có thể mảy may thương tổn nó.

Lão bà chợt xoay người, ánh mắt dừng trên người Diệp Trường Sinh, thấy hắn không hao tổn gì, chấn động nói không nên lời.

Thần Vương, hủy tháp, chuyện gì đã xảy ra với thế giới này vậy?

Diệp Trường Sinh nói: "Tiền bối, ngươi sẽ không muốn ta bồi thường chứ!”

Lão bà: "..."

Loại tình huống này chưa từng xảy ra, rốt cuộc xử lý như thế nào, nhất thời, bà ta cũng không quyết định được.

Lúc này.

Hắc Tinh Tinh từ trên hạ xuống, chấn động nói: "Người nào phá hủy tháp Tử Vong?”

Ánh mắt bà ta dừng trên người Diệp Trường Sinh: "Tam tiểu thư, là hắn.”

Hắc Tinh Tinh nói: "Ngươi lại phá hủy tháp Tử Vong, xem ra ta đã khinh thường ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ta cũng khinh thường ngươi.”

Lúc trước hắn đoán được Hắc Tinh Tinh là người của Thế Giới Hắc Ám, lại không nghĩ tới nàng thế mà được người ta gọi là Tam tiểu thư.

Hắc Tinh Tinh lại nói: "Nếu ngươi còn sống đi ra từ tháp Tử Vong, hy vọng ngươi có thể tiếp tục đi tiếp.”

Diệp Trường Sinh nói: "Cáo từ.”

Một người áo đen mang theo sáu người Diệp Trường Sinh rời đi, trong sân chỉ còn lại lão bà và Hắc Tinh Tinh, giọng nói người sau lạnh như băng: "Yểm bà bà, ngươi và Minh trưởng lão đi Chấp Pháp Đường đi, tự mình thay đổi độ khó của tháp Tử Vong, đây không phải là lần đầu tiên.”

"Nhiều năm như vậy, các ngươi lợi dụng chức quyền, tham ô bao nhiêu chí bảo, đừng tưởng rằng làm làm việc không để lại dấu vết gì, cũng không có ai biết."

Lão bà sợ hãi nói: "Tam tiểu thư, ta biết sai rồi, kính xin Tam tiểu thư tha cho môt lần, ta nguyện ý dâng lên hết thảy.”

Hắc Tinh Tinh nói: "Có chuyện gì, giữ lại nói ở Chấp Pháp Đường đi!”

Lão bà biến sắc, dữ tợn khủng bố: "Tam tiểu thư, đây là ngươi bức ta.”

Ngay sau đó, bà ta lao nhanh về phía trước, tấn công về phía Hắc Tinh Tinh, sóng khí khủng bố bao trùm, hình thành một đoàn vòng xoáy.

Nhìn vòng xoáy cắn nuốt mà đến, Hắc Tinh Tinh bình tĩnh khẽ vung cánh tay ngọc, một ánh sáng bay ra ngoài.

Phanh.

Lão bà bị đánh bay ra ngoài, hung hăng ngã xuống mặt đất, hai người mặc áo đen xuất hiện, mang theo lão bà rời đi.

Thân ảnh Hắc Tinh Tinh chợt lóe, biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lại, nàng bay xuống phía trước một tòa Huyết Trì.

Người đứng đối diện chính là Diệp Trường Sinh.

Một lão giả tóc bạc nhìn Hắc Tinh Tinh, người sau nói: "Long thúc, bắt đầu đi!”

Long Lạc Trần gật đầu, nói với Diệp Trường Sinh: "Để lại máu của các ngươi, có thể chính thức tiến vào Thế Giới Hắc Ám.”

Nghe tiếng.

Diễm Xích Vũ nói: "Chủ nhân, cô nương này có thể hại chúng ta hay không.”

Diệp Trường Sinh nói: "Trước ngực nữ nhân dày như vậy, làm sao ta có thể nhìn thấu?”

Diễm Xích Vũ gật gật đầu: "Chủ nhân nói rất đúng, có đạo lý.”

Long Lạc Trần lại nói: "Bắt đầu, để máu của các ngươi lại trong Huyết Trì thì có thể chính thức tiến vào Thế Giới Hắc Ám.”

Diệp Trường Sinh dời bước bước lên, nhìn Huyết Trì: "Ta từ chối.”

Long Lạc Trần, Hắc Tinh Tinh đều giật mình, lúc này, Diệp Trường Sinh lại nói: "Không để lại máu, làm sao mới có thể tiến vào Thế Giới Hắc Ám.”

“Không để lại máu, ngươi sẽ chết ở chỗ này!” Long Lạc Trần lạnh lùng nói.

Diệp Trường Sinh cười nói: "Như vậy à, vậy nếu ta không muốn chết, các ngươi có thể làm gì ta?”

Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Lúc trước trong tháp Tử Vong, các ngươi đã ra tay một lần, muốn giết ta, đừng chơi xấu.”

"Theo ta thấy, Thế Giới Hắc Ám cái gì cũng không phải."

"Chủ nhân, ở trong tháp Tử Vong, bọn hắn ra tay với ngươi?" Diễm Xích Vũ mở lời hỏi, theo đó, ánh mắt hắn rơi vào trên người Hắc Tinh Tinh: "Cô nương xấu xa, ta nhịn ngươi rất lâu rồi, nói đi, ngươi muốn run rẩy như thế nào!”

Sắc mặt Hắc Tinh Tinh lạnh như sương giá: "Ta cũng nhịn ngươi rất lâu rồi, thật cho rằng ta sợ ngươi sao? Lúc trước ở Thần Cốc, nếu không phải ta có việc gấp, ngươi hiện tại đã là một con chim chết rồi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right