Chương 489: Tuấn tú thì tính sao?
Diễm Xích Vũ nói: "Đến đây, nói ra chuyện xưa của ngươi, ta cũng không tin ngươi có thể giết ta.”
Diệp Trường Sinh nghe được lời của Hắc Tinh Tinh, lâm vào trầm tư, có thể liếc mắt một cái nhìn ra bản thể của Diễm Xích Vũ, cô nương này… Không, cô nương này không đơn giản.
Hắn đi tới bên cạnh Diễm Xích Vũ, thấp giọng nói: "Xích Vũ, thực lực của nàng không kém, ngươi có nắm chắc đánh bại được nàng không?”
Diễm Xích Vũ thề son sắt: "Chủ nhân yên tâm, ta đã tìm được nhược điểm của nàng, chỉ cần đánh trúng hai điểm và một lỗ của nàng, còn sợ không cách nào đánh bại nàng sao?”
"Hai điểm và một lỗ?" Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người Hắc Tinh Tinh: "Mẹ kiếp, Xích Vũ thật trâu bò.”
"Người chính trực như ta, đều bị hắn dẫn đi chệch hướng."
Bên cạnh Huyết Trì.
Long Lạc Trần mở lời nói: "Tam tiểu thư nói nhảm với bọn hắn làm gì, giết toàn bộ là được.”
Hắc Tinh Tinh nhìn Diệp Trường Sinh: "Phàm là vào Thế Giới Hắc Ám của ta, nhất định phải giao máu ra, đây là quy củ không thể thay đổi, ngươi cũng không có chỗ hơn người, nên cũng phải tuân thủ quy củ.”
Diệp Trường Sinh nói: "Chỗ hơn người? Mạnh mẽ, lớn, tuấn tú thì tính sao?”
Hắc Tinh Tinh lại nói: "Ngươi nói xem?”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Lớn lên tuấn tú chẳng lẽ không phải chỗ hơn người sao?”
Hắc Tinh Tinh tiếp tục nói: "Không phải, Thế Giới Hắc Ám chưa bao giờ thiếu người tuấn tú.”
Mày kiếm Diệp Trường Sinh nhướng lên: "Có đẹp mắt như ta không?”
Hắc Tinh Tinh nhất thời không nói nên lời: "Người làm sao có thể không biết xấu hổ như vậy?”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Ta nói biện pháp, để cho chúng ta tiến vào.”
Hắc Tinh Tinh trầm mặc trong chớp mắt, mở lời nói: "Ngươi nói xem.”
Diệp Trường Sinh nói: "Bình linh dịch này cho ngươi, như thế nào.”
Hắc Tinh Tinh khinh thường không thèm để ý: “Ở Thế Giới Hắc Ám của chúng ta, không thiếu nhất chính là linh dịch, một bình linh dịch đã nghĩ muốn...”
Lúc này, Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, một bình ngọc bay về phía Hắc Tinh Tinh, nàng ta giơ tay lên nhận lấy bình ngọc, mở nắp bình ra: "Có thể, các ngươi đi vào đi!”
Diệp Trường Sinh nhìn những người khác: "Đi thôi!”
Ánh mắt Hắc Tinh Tinh rơi vào bóng dáng Diệp Trường Sinh: "Sống thật tốt, chúng ta còn có thể gặp mặt.”
Diệp Trường Sinh không nói gì, di chuyển đi vể phía trước.
Long Lạc Trần trầm giọng nói: "Tam tiểu thư, vì sao để cho bọn họ rời đi?”
Hắc Tinh Tinh giơ tay lên đem bình ngọc đưa cho Long Lạc Trần: "Long thúc, ngươi nhìn linh dịch này một chút.”
Long Lạc Trần tiếp nhận bình ngọc, sắc mặt chợt thay đổi: "Tam tiểu thư, linh dịch này là...”
Hắc Tinh Tinh nói: "Linh dịch này tên là nước sinh mệnh, vô cùng vô cùng vô cùng khó có được, hắn tiện tay có thể lấy ra, thân phận nhất định không đơn giản.”
Nói đến đây, nàng ta dừng lại, tiếp tục nói: "Chờ bọn họ tiến vào Thế Giới Hắc Ám, ta sẽ biết thân phận của hắn. Hiện tại ở trong tháp Tử Vong, Yểm bà bà và Minh trưởng lão thay đổi độ khó khi vào tháp, cuối cùng hắn lại phá hủy tháp Tử Vong. Chuyện này chúng ta vốn là đuối lý, nếu truyền ra ngoài sẽ tổn hại danh dự của Thế Giới Hắc Ám.”
Long Lạc Trần nói: "Tam tiểu thư, thực lực của thiếu niên kia cũng chỉ là Thần Vương, hắn không có khả năng đi ra khỏi Thế Giới Hắc Ám.”
Hắc Tinh Tinh lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Hắn mang đến quá nhiều kinh hỉ cho ta, cho nên lời nói không thể quá vẹn toàn, Long thúc, ngươi ở Huyết Trì mấy trăm năm, gặp phải vô số thiên kiêu và cường giả, ngươi có thể nhìn thấu hắn không?”
"Long thúc, còn có một vấn đề mà ta nghĩ không ra, vì sao hắn không muốn giao ra huyết mạch?"
Long Lạc Trần lâm vào trầm tư: "Cái này..."
Hắc Tinh Tinh lại nói: "Long thúc, ta trở về trước.”
...
Thế Giới Hắc Ám.
Một thành trì khổng lồ.
Sau khi tiến vào cửa đá khổng lồ, hơi thở ngột ngạt bao phủ trên người Diệp Trường Sinh, ngẩng đầu nhìn về phía trước, dưới ánh đèn lờ mờ, bóng người đi lại.
Trên hai cột gỗ, treo đầy thi thể đang bị phân hủy, đầy xương trắng, khủng bố như vậy.
Diễm Xích Vũ nói: "Khá lắm, nơi này chết bao nhiêu người? Thật không biết, Thế Giới Hắc Ám có gì tốt, có thể để nhiều người không để ý đến tính mạng như vậy.”
Diệp Trường Sinh nói: "Xích Vũ, nơi này không đơn giản, chúng ta mới vào, khiêm tốn một chút.”
Diễm Xích Vũ gật đầu: "Chủ nhân yên tâm, chúng ta rất khiêm tốn.”
Diệp Trường Sinh di chuyển về phía trước, nơi đi qua, ánh mắt người đi đường đồng loạt rơi vào trên người bọn họ.
Ánh mắt kia, nóng bỏng, tham lam.
Từng người giống như ác ma chọn người mà cắn.
Thực lực của những người này không kém, tùy ý cũng thấy cấp Thần Tôn, chủ yếu là giá trị nhan sắc của người nơi này thật sự đều rất cao.
Hắc Tinh Tinh lúc trước nói không sai.
Có điều, bọn họ ở trước mặt Diệp Trường Sinh vẫn là ảm đạm thất sắc. Trước kia những người này cho rằng mình rất anh tuấn, sau khi nhìn thấy Diệp Trường Sinh, đột nhiên phát hiện thì ra tuấn tú cũng có thể cụ thể như vậy.