Chương 541: Nơi này chính là kết giới giữa Thiên Đạo Giới và Vạn Thần Vực?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2,011 lượt đọc

Chương 541: Nơi này chính là kết giới giữa Thiên Đạo Giới và Vạn Thần Vực?

Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân nói có đạo lý. Là nam nhân thì phải ở phía trên, một mực bị người ta đè ép sẽ có nhiều nghẹn khuất!”

Diệp Trường Sinh: “…”

Lại lái sang chuyện khác?

Diệp Trường Sinh thật sự bó tay rồi. Đơn giản là không có biện pháp đả thông tư tưởng với Diễm Xích Vũ, cái tên này không phải khoác lác mà là siêu khoác lác.

Trước kết giới.

Bốn người Diệp Trường Sinh, Diễm Xích Vũ, Hàn Hải Tiêu, Diệp Thập Vạn ngừng lại: “Nơi này chính là kết giới giữa Thiên Đạo Giới và Vạn Thần Vực?”

Hàn Hải Tiêu gật đầu: “Đúng vậy Thiếu chủ, có điều bây giờ đã là thùng rỗng kêu to.”

Diễm Xích Vũ nói: “Tầng này đã không thể ngăn được kẻ địch, vậy còn giữ lại nó để làm gì?”

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn lại phía sau, than nhẹ một tiếng: “Vạn Thần Vực đã từng có một cường giả, bây giờ không có.”

Diễm Xích Vũ nói: “Vì sao?”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Bởi vì ta rời đi.”

Mọi người: “…”

Ngay sau đó, thân ảnh Diệp Trường Sinh lóe lên, trực tiếp xuyên qua kết giới, tiến vào bên trong thông đạo truyền tống…

Thiên Đạo Giới.

Trên hư không, thân ảnh bốn người Diệp Trường Sinh xuất hiện, lăng không bay xuống. Bọn hắn dõi mắt nhìn về phía xa, tầm mắt đồng loạt rơi vào một tòa thành trì.

Diệp Trường Sinh nói: “Lần đầu tiên chúng ta tới đây nên cũng chưa quen thuộc với nơi này. Trước tiên vào thành xem xét tình huống.”

Hàn Hải Tiêu nói: “Thiếu chủ, Thiên Đạo Giới này cũng không hề có sự khác biệt gì, linh khí vẫn như vậy.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Linh khí nơi này vẫn rất nồng nặc, nhưng không cách nào so sánh được với Thương Khung Thần Cung. Các ngươi một mực tu luyện trong Thần Cung nên không cảm thấy linh khí nồng đậm.”

Không có cách nào, dù sao cũng đi tới Di Hồng Viện nên chướng mắt phòng gội đầu cũng là bình thường.

Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân, đi nhanh lên, trong thành có đồ tốt.”

Diệp Trường Sinh không tin lời Diễm Xích Vũ. Dưới tình huống bình thường, hắn nói có đồ tốt khẳng định sẽ có liên quan đến nữ nhân.

Ngay sau đó, bốn người tới dưới cửa thành, ngẩng đầu lên. Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Thành Thần Huyền.”

Nói đến đây, hắn tạm dừng, tiếp tục nói: “Lão Hàn, hiện tại phát hiện khoảng cách rồi?”

Hàn Hải Tiêu gật đầu: “Hoàn toàn chính xác, khoảng cách có chút lớn, tu vi mỗi người ở nơi này đặc biệt đều rất mạnh.”

Diệp Trường Sinh nói: “Không có cách nào, điểm xuất phát của những tu sĩ này cao, có được thực lực như vậy cũng không có chút ngoài ý muốn nào.”

“Có điều, có vài người có câp bậc rất cao, nhưng miệng cọp gan thỏ, hư vô cùng.”

Diễm Xích Vũ phụ họa nói: “Đúng vậy nha, một người có thể đánh cũng không có. Thực lực chân chính của nam nhân là một mặt, chủ yếu vẫn là tàn nhẫn. Thế giới này không có người tàn nhẫn sẽ đứng không vững.”

Diệp Trường Sinh lãnh đạm nói: “Có vài người trở nên hung ác, ngay cả mình cũng đánh. Đi thôi, vào thành nhìn một chút.”

Bốn người tiến vào trong thành. Trên đường lớn, tầm mắt người qua lại đều dừng trên người bọn hắn. Ánh mắt kia là loại tham lam và thèm nhỏ dãi, không có một chút che giấu, từng đôi mắt đều thả ra ánh sáng.

Trên đường lớn có rất nhiều người có tu vi cấp Thần Hoàng, cho nên trong mắt bọn hắn, bốn người Diệp Trường Sinh là dê vào miệng cọp.

“Chủ nhân, ánh mắt của bọn hắn có chút kỳ lạ!”

Diệp Trường Sinh nhìn Diễm Xích Vũ: “Không cần để ý, nếu bọn hắn dám ra tay, ai giết ai còn chưa biết đâu.”

Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân, các ngươi cứ đi dạo trước, ta đi làm một ít chuyện!”

Diệp Trường Sinh nói: “Đừng gây chuyện, chúng ta đi dạo sẽ rời đi!”

Diễm Xích Vũ gật đầu: “Chủ nhân yên tâm, không có việc gì.”

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, ba người Diệp Trường Sinh đi dọc theo đường lớn, dừng lại trước một tòa lầu các.

Đây là một nhà thương hội. Mục đích đến đây vô cùng đơn giản, Diệp Trường Sinh chỉ muốn mua một tấm bản đồ Thiên Đạo Giới.

Dù sao về sau muốn lăn lộn ở đây thì hai mắt cũng không thể đen thui được.

Sau khi tiến vào thương hội, một bồi bàn tiến lên hỏi thăm mới biết Diệp Trường Sinh muốn đi bản đồ. Gương mặt bồi bàn ghét bỏ, tiện tay chỉ một cái: “Chỗ đó là tập hợp bản đồ Thiên Đạo Giới, một ngàn tử linh thạch.”

Hàn Hải Tiêu đưa tử linh thạch cho bồi bàn, tiến lên cầm một tấm bản đồ đưa cho Diệp Trường Sinh, người sau trầm giọng nói: “Chúng ta đi!”

“Thiếu chủ, cứ như vậy rời đi?”

Diệp Trường Sinh nói: “So sánh sực lực với một tên bồi bàn làm gì, nàng chẳng qua là làm việc ở đây, còn tưởng rằng nơi này là của nàng sao? Loại người này cũng chỉ có thể làm một bồi bàn thôi.”

“Lão Hàn, tuổi của ngươi cũng cao rồi, gặp chuyện gì cũng phải trầm ổn.”

Hàn Hải Tiêu nói: “Thiếu chủ, tính tình nóng nảy này của ta là không nhịn được loại người mắt chó mà còn coi thường người khác. Nếu là lúc trước ta nhất định dạy nàng làm người.”

Diệp Trường Sinh thu tấm bản đồ vào trong hệ thống, khóe miệng nhấc lên ý cười, dời bước ra khỏi thương hội.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right