Chương 542: Chúng ta đi Thần Đế Minh trước
Hàn Hải Tiêu lại nói: “Thiếu chủ, chúng ta rời đi sao? Diễm Xích Vũ vẫn chưa về!”
Diệp Trường Sinh phóng thích thần thức: “Đi thôi, không mất hắn được!”
Dứt lời, ba người tới ngoài thành Thần Huyền, Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn thành trì: “Chúng ta đi Thần Đế Minh trước.”
“Chủ nhân, chờ ta một chút!”
Một giọng nói từ sau lưng truyền đến, giọng nói này chính là của Diễm Xích Vũ.
Diệp Trường Sinh quay người nhìn lại, sắc mặt hơi đổi một chút: “Hắn lại đang làm gì vậy?”
Bên trong thành Thần Huyền.
Trăm thân ảnh truy kích Diễm Xích Vũ, đằng đằng sát khí, trong lòng Diệp Trường Sinh sinh nghi, lấy thực lực của Diễm Xích Vũ thì không nên xuất hiện cảnh tượng như vậy mới đúng!
Hàn Hải Tiêu nói: "Thiếu chủ, bị nhiều người đuổi theo như vậy, sợ là hắn gặp rẵ rối rồi.”
Ngay sau đó.
Diễm Xích Vũ bay xuống bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Chủ nhân ngươi đến đây, một mình ta lừa không được!”
Diệp Trường Sinh nói: "Xích Vũ, đây là chuyện gì xảy ra!”
Lòng bàn tay Diễm Xích Vũ hướng lên trên, một thanh kiếm xuất hiện: "Chủ nhân, kiếm này là cho ngươi, nhưng bọn hắn nhất định phải cướp.”
Diệp Trường Sinh liếc mắt nhìn thanh kiếm kia, vẻ mặt nghiêm túc: "Chuyện thật sự là như vậy sao?”
Diễm Xích Vũ nói: "Còn có cô nương kia, nàng là muội muội của ta, ta chỉ muốn đi thăm nàng, lại bị cứng rắn nói thành ta nhìn trộm nàng tắm rửa.”
"Ta là loại người như vậy sao? Muốn xem khẳng định cũng là quang minh chính đại xem.”
Diệp Trường Sinh: "..."
Muội muội?
Đầu tiên là bằng hữu, sau đó là muội muội, cuối cùng trở thành tiểu bảo bối.
Mặt dày, không biết xấu hổ.
Không nghĩ tới Diễm Xích Vũ trực tiếp bỏ qua bước đầu tiên, vừa lên đã nói cô nương người ta là muội muội của hắn, không bị đánh mới là lạ.
Lúc này.
Trăm thân ảnh lăng không bay xuống, nữ tử cầm đầu đứng đối diện Diệp Trường Sinh lạnh lùng nói: "Tiểu tặc chết tiệt, dám nhìn trộm ta tắm rửa, hôm nay nhất định phải đào tròng mắt của ngươi xuống.”
Diễm Xích Vũ nói: "Cô nương, ngươi thật sự hiểu lầm, chúng ta thật sự là bằng hữu tốt, ngươi có tin hay không?”
Triệu Linh Nhi lạnh lùng nói: "Mục thúc, đánh chết hắn!”
Ra lệnh một tiếng.
Mười người lao về phía trước, lực công kích cường đại hội tụ trên người Diễm Xích Vũ, người sau nói: "Cô nương, ta nhịn ngươi thật lâu, nếu không phải thân phận của ngươi đặc thù, thật cho rằng ta không dám giết ngươi sao?”
Dứt lời, hắn tiện tay vung lên, sóng khí quay cuồng cắn nuốt về phía mười người...
"Cô nương, lưng cô có phải có một đồ đằng phượng hoàng lửa hay không…”
Triệu Linh Nhi tức giận nói: "Ngươi thế mà nhìn rõ ràng như vậy, ta muốn giết ngươi!”
Vẻ mặt Diễm Xích Vũ hơi giật mình: "Chủ nhân, chạy đi!”
...
Rời khỏi thành Thần Huyền.
Diệp Trường Sinh lật xem tập bản đồ Thiên Địa Giới, nhìn qua không quên, tất cả địa phương đều khắc ở trong đầu hắn.
Về phần chuyện của Diễm Xích Vũ, hắn cũng lười đi hỏi.
Dù sao hắn cũng không tin, cô nương kia là muội muội của Diễm Xích Vũ.
Chủ yếu là hắn quá hiểu Diễm Xích Vũ, nếu không nhìn trộm cô nương người ta tắm rửa, làm sao biết sau lưng người ta có đồ đằng phượng hoàng lửa?
Trong khi tiến lên, vẻ mặt Diễm Xích Vũ mất mát: "Chủ nhân, cô nương kia thật sự là muội muội của ta, ngươi làm sao lại không tin?”
Diệp Trường Sinh nói: "Muội muội của ngươi nhiều như vậy, anh nói đúng thì đúng đi!”
Diễm Xích Vũ lại nói: "Chủ nhân, nàng thật sự là muội muội của ta, ta phải nói như thế nào ngươi mới có thể tin tưởng? Vừa rồi không vào thành là ta nhận ra được hơi thở của nàng, vốn định giới thiệu nàng cho chủ nhân.”
"Nhưng nàng ấy lại không biết ta, có điều ta cũng có thể lý giải được. Dù sao thời gian đã qua quá lâu, hiện tại ta cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra với nàng ấy."
Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người Diễm Xích Vũ: "Xích Vũ, ta thật muốn ban cho ngươi một người tí hon.”
Diễm Xích Vũ giật mình: “Chủ nhân, ngươi có ý gì?”
Diệp Trường Sinh nói: "Diễn xuất của ngươi quá tốt, than thở khóc lóc, mỗi lần ngươi lừa gạt tiểu cô nương chính là như vậy sao?”
Diễm Xích Vũ: "..."
"Chủ nhân, tại sao ngươi không tin ta? Ngươi như thế này khiến ta rất thương tâm.”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Đừng giả vờ, đã rời khỏi thành Thần Huyền.”
Diễm Xích Vũ nói: "Chủ nhân, sớm muộn gì ta cũng sẽ cho ngài biết, lời ta nói là sự thật.”
Diệp Trường Sinh nói: "Trước tiên đi Thần Đế Minh làm chính sự, có thời gian ta sẽ nghe ngươi kể chuyện xưa.”
Diễm Xích Vũ không vui nói: "Chủ nhân, thế mà ngươi không tin ta, hãy đưa thanh kiếm kia cho ta, đó chính là một thanh tổ binh.”
Diệp Trường Sinh biến sắc: "Xích Vũ, ngươi thích khoác lác ta có thể lý giải, nhưng không thể nói láo được, thanh kiếm kia rất bình thường, ngươi lại nói nó là tổ binh.”
Diễm Xích Vũ cười nói: "Chủ nhân, thật không nghĩ tới còn có thứ ngươi không biết.”
Lúc này.
Giọng nói của Diệp Tiểu Thất đột nhiên truyền đến: "Chủ nhân, thanh kiếm kia đích thật là tổ binh, có điều hiện tại có chút vấn đề.”