Chương 551: Có thời gian lại đến giết người
Dứt lời, hắn lần nữa đưa tay lại chém xuống một kiếm…
Hai tay Vũ Văn Nguyệt kéo ra sau, cánh chim màu trắng sau lưng xuất hiện: “Bia Thần Đế.”
Bá.
Một tấm bia đía từ trong cơ thể nàng ta bay ra ngoài. Trong khi tiến lên hình thành một hàng rào chắn giống như bình chướng không thể vượt qua, trực tiếp ngăn cản kiếm quang đang tới của Diệp Trường Sinh.
“Các vị cung phụng hãy đồng loạt ra tay, chớ có khiến cho hắn lại xuất ra một kiếm. Bằng không mấy trăm năm cơ nghiệp của Thần Đế Minh sẽ bị hủy hoạt trong chốc lát!”
Bá.
Bá.
Mọi người đạp không lướt nhanh như tia chớp, tiến vào tấn công Diệp Trường Sinh, uy áp che trời và thần tướng đụng vào nhau.
Đối chọi gay gắt.
Giống như cây kim so với cọng râu.
Vô cùng chấn động.
Vũ Văn Nguyệt cho rằng có thể dễ dàng chém giết Diệp Trường Sinh, dù sao hắn cũng chỉ là một tu sĩ Thần Hoàng tầng thứ nhất.
Ngây thơ.
Làm Thiếu chủ Thần Ma Tộc, sao lại có thể bị chém giết dễ dàng như vậy?
Diệp Trường Sinh thể hiện thiên phú làm cho Vũ Văn Nguyệt sợ hãi, so sánh ra, hắn không kém Hoàng Hạo Thân đời thứ nhất của Thần Ma Tộc ngày xưa một chút nào.
Trình độ kiếm đạo càng có thể so với Phàm Kiếm Diệp Tu Duyên.
Nếu để cho hắn trưởng thành, Thần Đế Minh sẽ tràn ngập nguy hiểm.
Thiên tài lợi hại hơn nữa chỉ cần chết trong trứng nước, vậy hắn sẽ chẳng là cái gì cả.
Cho nên Vũ Văn Nguyệt quyết định không tiếc bất cứ giá nào cũng không thể để Diệp Trường Sinh rời khỏi Thần Đế Minh.
Răng rắc!
Một tiếng nổ tung truyền ra, bia Thần Đế bị nổ tung do ngăn cản kiếm quang của Diệp Trường Sinh, phía trên xuất hiện từng vết nứt giống như mạng nhện.
Toàn bộ công kích của mấy người khác đều bị thần tướng ngăn cản lại, không cách nào đả thương Diệp Trường Sinh dù chỉ một chút.
Oanh.
Bia Thần Đế vỡ ta, sóng khí kinh khủng như trăng tàn quét ngang bầu trời, kiếm quang chém xuống đánh trúng lên bóng hình xinh đẹp của Vũ Văn Nguyệt.
Cánh chim màu trắng của Vũ Văn Nguyệt vung lên, thân ảnh bay về phía sau, khóe miệng tràn ra một vệt máu tươi, dáng vẻ cao quý nhìn qua có chút chật vật.
Bia Thần Đế bị hủy!
Quá kinh khủng.
Thân ảnh mọi người bay xuống bên người Vũ Văn Nguyệt, một lão giả trong đó trầm giọng nói: “Minh Chủ, tổ binh trong tay người này quá mạnh, trong thời gian ngắn chúng ta không thể làm gì được hắn.”
Vũ Văn Nguyệt nói: “Không tiếc bất cứ giá nào cũng phải giết được hắn. Nếu để cho hắn rời đi, thời điểm quay lại sẽ là ngày Thần Đế Minh bị hủy diệt!”
Lão giả lại nói: “Minh Chủ, kẻ này có Thần cách và hai đan điền, đơn giản chính là một quái vật. Nếu đánh lâu hơn, linh khí của chúng ta sẽ bị tiêu hao rất lớn. Trái lại hắn càng đánh càng hăng, linh khí cũng càng ngày càng hùng hậu!”
Nói đến đây, lão ta tạm dừng, tiếp tục nói: “Minh Chủ, hãy mời lão tổ ra tay đi!”
Vũ Văn Nguyệt nói: “Lão tổ đang bế quan chuẩn bị tiến sâu vào bình chướng cuối cùng, lúc này mời lão tổ xuất quan không phải khiến hắn thua thiệt thất bại sao?”
“Thức tỉnh phong ấn Thần Đế đi, hôm nay sẽ là ngày chết của Diệp Trường Sinh!”
Sắc mặt lão giả thay đổi, sợ hãi nói: “Minh Chủ, phong ấn Thần Đế là con át chủ bài mạnh nhất trong minh, một khi mở phong ấn, Thần Đế Minh chúng ta sẽ trở thành mục tiêu để tấn công.”
Vũ Văn Nguyệt nói: “Không quản được nhiều như vậy, trước hết giết Diệp Trường Sinh rồi lại nói!”
Lão giả lại nói: “Minh Chủ nghĩ lại!”
Vũ Văn Nguyệt gằn giọng nói: “Giết Diệp Trường Sinh, chúng ta sẽ đạt được chỗ tốt để bù đắp tổn thất, đi làm đi.”
Lão giả gật gật đầu, vừa muốn quay người rời đi thì giọng nói của Diệp Trường Sinh đã truyền đến: “Lần này ta sẽ tha cho các ngươi, chờ ta có thời gian lại đến giết người.”
Dứt lời.
Hắn quay người rời khỏi Thần Đế Minh. Tốc độ vô cùng thong thả, nhà nhã như đi bộ làm cho người ta có cảm giác sâu không lường được.
Vũ Văn Nguyệt thấy Diệp Trường Sinh chuẩn bị rời đi: “Muốn chạy trốn sao, lần này chắc chắn ngươi phải chết.”
Diệp Trường Sinh quay người, lãnh đạm nói: “Không muốn chết thì cứ đuổi theo ta!”
Ngay sau đó.
Hắn đi tới rìa đảo Thần Đế Minh, thân ảnh lóe lên hóa thành một ánh sáng biến mất ở chân trời, phóng thích thần thức, phát hiện sau lưng không có người đuổi theo.
Diệp Trường Sinh lúc này mới thở dài một hơi: “Hù dọa thật tốt, mẹ nó, thật dọa người.”
Dứt lời.
Máu tươi trong miệng hắn tràn ra, trước ngực xuất hiện một số dấu vết bắn nổ, máu tươi cuồn cuộn chảy ra làm quần áo ướt nhẹp.
“Tiểu tử, ngươi có khả năng nha, bọn hắn thế mà để ngươi sống sót rời đi.” Giọng nói của Thác Bạt Thiên vang lên bên tai.
Diệp Trường Sinh nói: “Bất ngờ không? Bọn hắn không làm gì được ta.”
Thác Bạt Thiên lại nói: “Ta thật bội phục ngươi mạnh miệng. Đã bị đánh đến chảy máu mà còn ở đây giả vờ.”
Diệp Trường Sinh nói: “Cuộc sống không giả vờ thì có khác gì cá ướp muối chứ?”
Thác Bạt Thiên lại nói: “Sự tình lúc trước ta nói với ngươi, có hứng thú làm hay không?”