Chương 552: Lão tổ Thần Đế Minh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2,750 lượt đọc

Chương 552: Lão tổ Thần Đế Minh

“Được, ở đó là tòa Thần Cung, đồ vật bên trong rất hữu dụng với ngươi. Ngươi đã không muốn đi thì ta cũng không bắt buộc.” Thác Bạt Thiên lạnh nhạt nói.

Diệp Trường Sinh nói: “Chẳng lẽ là ta muốn vật kia của ngươi? Chủ yếu là nể mặt ngươi, giúp ngươi đi lấy đồ.”

“Nói đi, ở nơi nào?”

Thác Bạt Thiên nói: “Trước hết ngươi vẫn nên tìm nơi chữa thương đi. Chờ thương thế của ngươi khỏi hẳn ta lại dẫn ngươi đi.”

Nói đến đây, hắn tạm ngừng, tiếp tục nói: “Mới vừa rồi ngươi rõ ràng đã chiếm thế thượng phong, vì sao không đuổi tận giết tuyệt?”

Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi đoán xem!”

Thác Bạt Thiên cười nói: “Thì ra cũng có người khiến ngươi kiêng kị.”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Không phải kiêng kị, biết rõ đánh không lại còn cứng rắn xông lên mới là ngu ngốc!”

“Giấu tài có hiểu không? Ngày sau ta lại đến Thần Đế Minh, nhất định sẽ san bằng nơi đó.”

Thác Bạt Thiên lắc đầu, cười nói: “Có thể không khoác lác được không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Ta đây mà là khoác lác sao? Ngươi vẫn không hiểu rõ ta à?”

Trên bầu trời Thần Đế Minh.

Vũ Văn Nguyệt nhìn thân ảnh Diệp Trường Sinh biến mất, trên mặt phủ đầy sương mù, một bên, lão giả trầm giọng nói: "Minh Chủ, có muốn đuổi theo hay không!”

“Không cần!”

"Hắn bị thương, nhưng chúng ta ai cũng không cách nào ngăn cản uy lực một kiếm của hắn."

Vũ Văn Nguyệt lạnh nhạt nói, kỳ thật trong lòng nàng ta vô cùng rõ ràng, thân thể Diệp Trường Sinh đã bị trọng thương, nhưng bọn hắn làm sao không có lỗi?

Ít nhất đại chiến đến nước này, Diệp Trường Sinh còn không thật sự liều mạng, thay vì liều mạng với toàn bộ bên trong Thần Đế Minh, không bằng để cho hắn rời đi.

“Nguyệt Nhi, tới tổ địa!” Một giọng nói tang thương khàn khàn từ Cửu Thiên hạ xuống.

Sắc mặt mọi người đại biến, lần lượt xoay người nhìn theo tiếng, biết thanh âm kia là của lão tổ.

Không nghĩ tới lão tổ thế mà thức tỉnh, vậy lão ta vì sao không xuất quan chém Diệp Trường Sinh?

Thân ảnh Vũ Văn Nguyệt chợt lóe, vọt tới phía tổ địa. Đi về phía trước ngàn thước, thân ảnh nàng ta ngừng lại, quay đầu nhìn mọi người: "Mở đại trận, sửa chữa Thần Cung, hết thảy chờ ta trở về!”

...

Trước một tòa cung điện.

Vũ Văn Nguyệt lăng không bay xuống, cúi người một cái: "Bái kiến lão tổ!”

“Vào đi!” Giọng nói khàn khàn lần thứ hai truyền đến, Vũ Văn Nguyệt di chuyển đi vào trong cung điện.

Vào đại điện.

Một nam tử trung niên ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, chậm rãi mở hai mắt, hai đạo tinh mang bắn ra, trong mơ hồ bao phủ uy áp làm cho Vũ Văn Nguyệt cảm thấy sợ hãi.

Vũ Văn Nguyệt khom người một cái: "Lão tổ, ngươi gọi Nguyệt Nhi đến đây, có phải có chuyện gì bàn giao không?”

Vũ Văn Minh nói: "Vừa rồi đứa nhỏ kia là người của Thần Ma Tộc?”

Vũ Văn Nguyệt nói: "Không sai, hắn là Thiếu chủ của Thần Ma Tộc đời này.”

Vũ Văn Minh gật gật đầu: "Người này thân mang chí bảo, thiên phú yêu nghiệt, nếu không trừ bỏ, sẽ trở thành đại họa tâm phúc của chúng ta.”

"Trên người người này có được Thần cách, truyền tin tức ra ngoài, để cho các thế lực Thiên Đạo Giới đi cướp đi."

"Một khối Thần cách có thể làm cho cả Thiên Đạo Giới sôi trào lên, hắn cũng có thể giúp chúng ta tiêu hao nội tình các thế lực, cớ sao lại không làm."

Vũ Văn Nguyệt nói: "Lão tổ, nếu để cho những người khác giết Diệp Trường Sinh, vậy đối với chúng ta mà nói sẽ là uy hiếp rất lớn.”

"Mặt khác, Vô Tự Thiên Thư cũng ở trên người hắn, một khi rơi vào trong tay các thế lực khác, chúng ta sẽ vô cùng bị động."

Vũ Văn Minh lắc đầu, cười nói: "Ngươi cho rằng tiểu tử kia rất dễ bị giết sao? Mới vừa rồi sở dĩ hắn rời đi là bởi vì nhận ra hơi thở của ta. Nhưng nếu các ngươi tiếp tục đuổi theo, tất nhiên sẽ có đi mà không có về.”

"Tiểu tử kia ngoại trừ thực lực bản thân mạnh mẽ, trên người còn có quá nhiều bí mật. Ở trên người hắn ta nhận ra hơi thở của một vị hung thú cường đại, thực lực hẳn là khó phân trên dưới với ngươi."

"Hắn hết sức thông minh, biết tiến lùi, cho nên không nên bị tuổi tác của hắn lừa gạt. Đây là một kẻ địch vô cùng khó giải quyết."

Vũ Văn Nguyệt nói: "Lão tổ quyết định mượn đao giết người, Nguyệt Nhi sẽ đi xuống an bài.”

Nói đến đây, nàng ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Không biết lão tổ xuất quan từ khi nào?”

Vũ Văn Minh nói: "Còn cần một đoạn thời gian nữa, kế tiếp, về chuyện của tiểu tử kia, Thần Đế Minh không nên đi tham gia. Có việc cấp bách cần ngươi đi làm!”

Vũ Văn Nguyệt gật đầu: "Lão tổ phân phó!”

Vũ Văn Minh lại nói: "Dực Tộc Thiên Cung rất nhanh sẽ mở ra, ngươi biết nên làm như thế nào chứ?”

Vũ Văn Quyết nói: "Lão tổ yên tâm, Nguyệt Nhi nhất định sẽ đạt được tất cả trong Thiên Cung.”

Vũ Văn Minh nói: "Xuống xử lý đi, Thiên Đạo Giới không yên ổn, ngươi phải để ý nhiều hơn, hết thảy chờ ta xuất quan.”

...

Trên hư không.

Diệp Trường Sinh uống nước sinh mệnh siêu cấp, thân thể đã gần như hoàn toàn khôi phục. Trong khi đi về phía trước, bốn thân ảnh xuất hiện trước mặt hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right