Chương 938: Tinh thần quy nhất
Diệp Trường Sinh rõ ràng chỉ là Chí Tôn tầng thứ nhất nhưng khí thế lại mạnh mẽ hơn lão ta, chủ yếu nhất chính là, ở trên người hắn vậy mà có năm đạo thần văn.
Một người có thể có nhiều thần văn như vậy sao?
Đây chính là chỗ hơn người của Diệp Trường Sinh.
Sau khi đột phá cấp Chí Tôn, hắn hoàn toàn phát huy sức mạnh thần cách trong cơ thể, hiện tại trên người hắn có thần văn Hắc Ám, thần văn Bất Tử, còn có thần văn Thôn Phệ.
Hiện tại hắn ở Giới Thượng Giới dung hợp khối thần cách thần bí kia, kỳ thật là một khối thần cách thôn phệ, khối thần cách này phải sử dụng với Phạm Thiên Tạo Hóa Công mới có thể phát huy uy lực thật lớn.
Ngoại trừ ba đạo thần văn này ra còn có thần văn Thiên Đạo, đây là Đạo Linh Nhi để lại cho hắn.
Thần văn cuối cùng là thần văn kiếm đạo do Diệp Trường Sinh lĩnh ngộ ra thần văn.
Có thêm năm đạo thần văn,thần uy mạnh hơn Thiên Hoàng là chuyện không thể nghi ngờ.
Thiên Hoàng phát hiện chống lại thần uy với Diệp Trường Sinh đã dần dần bắt đầu rơi vào thế hạ phong, linh khí trong cơ thể tiêu hao thật sự quá nhanh.
Ngược lại.
Diệp Trường Sinh tựa hồ không chịu bất kỳ cái gì ảnh hưởng, dưới sự dung hợp của năm đạo thần văn, thần uy còn đang không ngừng trở nên mạnh mẽ.
̀m.
Một tiếng nổ vang lên, thần uy của Thiên Hoàng vỡ vụn, thân ảnh bay ngược ra sau, hung hăng va chạm vào đại trận.
Phốc phốc.
Miệng phun ra ngụm máu, khí thế cả người yếu đi một nửa.
Chưa từng giao thủ đã bị đả thương, Thiên Hoàng cảm giác mình thật sự bị nhục nhã.
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Hiện tại có thể để Thôn trưởng các ngươi đi ra rồi chứ?”
Thiên Hoàng tức giận không kiềm chế được: "Diệp Trường Sinh, ngươi cho rằng như vậy là ta đã bại sao? Ta có vô số thần thông, cấp bậc cũng cao hơn ngươi, ta sẽ không bại.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi đó, ngươi nhìn đỉnh đầu rồi lại nói chuyện tiếp có được không.”
Thiên Hoàng ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện một bàn tay khổng lồ lơ lửng trên không, ánh sáng vàng quanh quẩn trên ngón tay, lúc nào cũng có thể rơi vào đỉnh đầu lão ta.
Thật không biết, một chưởng này mà chụp xuống sẽ có hậu quả gì.
Thiên Hoàng híp mắt, chân thân Chí Tôn lại xuất hiện, mười thanh kiếm xuất hiện ngược lại treo lơ lửng, bao vây thân ảnh lại.
Ngay sau đó, thân ảnh của lão ta bay lên không trung, vọt tới phía bàn tay lớn, mười thanh phi kiếm huyễn hóa thành vạn đạo kiếm quang, từ dưới lên, xuyên về phía bàn tay khổng lồ.
Diệp Trường Sinh giơ tay lên đè xuống phía dưới, Như Lai thần chưởng hạ xuống, nơi đi qua, hư không bị chôn vùi trong nháy mắt.
Thiên Hoàng bị đập xuống, trên mặt đất xuất hiện năm ngón tay sâu không thấy đáy, đất đỏ tản ra mùi gay mũi.
Diệp Trường Sinh nhìn xuống phía dưới: "Cái này cũng không chết? Rất ngoan cường.”
Dứt lời.
Một linh hồn thể xuất hiện, chính là Thiên Hoàng, có điều, thân thể của lão ta đã bị Diệp Trường Sinh phá hủy.
“Chí Tôn kiếm, trảm thiên!”
Trên người Thiên Hoàng vẫn được mười thanh kiếm bao bọc như trước, nhưng giờ khắc này, lão ta lại ngưng tụ ra một thanh kiếm khổng lồ không thua gì Thần Ma Kim Kiếm.
Xuy.
Một kiếm tức giận chém xuống.
Lão ta cố gắng đánh ra một đòn để chém chết Diệp Trường Sinh.
"Ôi chao, ngươi cũng chơi kiếm à? Vậy thì ta sẽ để ngươi hoàn toàn chết.” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói.
Xuy.
Xuy.
Ba thanh phi kiếm từ trong hộp kiếm bắn ra ngoài, chỉ thẳng vào người Thiên Hoàng, mỗi một tấc hư không đều tràn ngập vô số kiếm uy.
“Kiếm không phải ngươi chơi như vậy, hôm nay ta sẽ đánh cho ngươi xem!”
Ba kiếm cùng bay, từ trong dòng kiếm của kiếm Chí Tôn lơ lửng xuyên qua, chỉ thẳng vào người Thiên Hoàng.
Lão ta trực tiếp trở thành người bia thịt.
Dưới Hỗn Độn, Thần, Bá Kiếm oanh kích, mười thanh kiếm bao phủ trên người bắt đầu vỡ vụn.
Thiên Hoàng biết tiếp tục như vậy thì tầng phòng ngự này cũng sẽ bị đánh vỡ: "Cùng nhau lên, nhìn ta chết sao?”
Ra lệnh một tiếng.
Trăm bóng người xông lên, khóe miệng Diệp Trường Sinh nhấc lên ý cười: "Nếu Thôn trưởng các ngươi không đi ra được, vậy ta sẽgiết sạch các ngươi trước, sau đó đi giết hắn.”
Hắn tiện tay vung lên, Bá Kiếm từ trên người Thiên Hoàng xẹt qua, tấn công về phía trăm người, kiếm quang mãnh liệt như đằng long, ngăn cản trăm người.
Ngay sau đó.
Thần Ma Kim Kiếm xuất kiếm, từ cao tức giận chém xuống.
Công kích chính là bá đạo như thế.
Không có chiêu thức hoa lệ, chỉ đơn giản mộc mạc như vậy.
Không ra chiêu thì thôi, vừa ra tay tất chết.
Nhiều chiêu thức hoa lệ như vậy không có tác dụng chút nào.
̀m.
Kim kiếm mở trời, giống như muốn cắt bỏ vũ trụ.
Một kiếm này thật sự quá khủng bố.
Rất nhiều người không kịp chạy trốn đã táng thân dưới uy lực của kiếm, trong nháy mắt hóa thành bột mịn...
Đúng lúc này.
Đại trận bao phủ trên thôn Chí Tôn đột nhiên biến mất, một bóng người đạp không mà đến, hai tay chắp sau lưng khiến người ta có cảm giác phiêu dật xuất trần.