Chương 939: Tinh thần quy nhất (2)
Khí chất phiêu nhiên đạm bạc kia, nhìn thế nào cũng là một vị quân tử nhẹ nhàng.
Trong khi đi về phía trước, người tới búng tay một phát, một ánh sáng bạc bay ra nghênh đón hai kiếm Hỗn Độn và Vẫn Thần, hai thanh thần kiếm đều thay đổi phương hướng, trở lại bên cạnh Diệp Trường Sinh.
Thiên Hoàng vội vàng tiến lên, xuất hiện bên cạnh người tới: "Thôn trưởng, Diệp Trưởng Sinh trưởng quá nhanh.”
Trần Uyên nói: "Thần Ma Tộc há có người bình thường.”
Nói đến đây, ánh mắt lão ta dừng trên người Diệp Trường Sinh: "Ngươi lại có được một khối Chí Tôn cốt, khó trách cấp bậc yếu lại có thể đánh bại Thiên Hoàng.”
"Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau?"
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi yếu như vậy, chắc chắn trước kia ta chưa từng gặp ngươi.”
Trần Uyên nói: "Ngươi chuyển thế trùng tu, hay niết bàn luân hồi?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì, đừng tưởng rằng làm quen với ta thì ngươi không cần phải chết.”
Trần Uyên híp mắt, quan sát Diệp Trường Sinh hồi lâu: "Ngươi không thể nào là hắn, ngươi tuyệt đối không thể là hắn.”
"Mặc kệ ngươi là ai, đến thôn Chí Tôn ta, ngươi đều phải chết."
"Diệp Trường Sinh, vốn Thiên Đạo rời đi, ngươi đã an toàn. Ta cũng không tính đi tìm ngươi gây phiền toái, nếu hiện tại ngươi đưa tới cửa, ta tin tưởng đầu của ngươi còn có thể đổi chút đồ."
Diệp Trường Sinh nói: "Thì ra ngươi là ngụy quân tử, suýt chút nữa đã bị vẻ đạo mạo của ngươi lừa gạt.”
"Cũng đúng, vì lợi ích, ngươi cam nguyện làm chó thì có thể có tiền đồ gì?"
Trần Uyên lạnh lùng nói: "Được rồi, ngươi đừng nói nữa, chịu chết đi!”
Diệp Trường Sinh nói: "Được, thành toàn cho ngươi!”
Bịch.
Bịch.
Hai bóng người nhanh chóng xông lên, tiếng va chạm truyền ra, hủy thiên diệt địa, giống như sao chổi đụng vào trái đất...
Một kích va chạm, thân ảnh Diệp Trường Sinh bay ngược ra sau, năm đạo thần văn bắn ra, ánh sáng vạn trượng.
Thân ảnh Trần Uyên lơ lửng trên không, trên đỉnh đầu lơ lửng trở nên mờ mịt, vô số ngôi sao vờn quanh lưu chuyển, sức mạnh khủng bố rót vào trong cơ thể lão ta.
Trên bầu trời, một bóng người hư ảo xuất hiện, Trần Uyên nhìn Diệp Trường Sinh: "Biết đây là gì không? Tinh thần quy nhất.”
"Định nói cho ngươi ngươi cũng khác biệt, kiếp này, ngươi cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi."
“Cấp bậc của ngươi và ta có sự chênh lệch quá xa, khác nhau một trời một vực, làm sao ngươi có thể đánh một trận với ta?”
Diệp Trường Sinh nhìn Nhật Nguyệt Tinh Thần xoay tròn, khóe miệng nhấc lên ý cười: "Tu luyện nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngươi còn không rõ một đạo lý, mắt thấy chưa chắc là thật.”
Một bước.
Một bước.
Hắn đạp không mà đi, đi về phía Trần Uyên: "Tinh thần quy nhất rất lợi hại sao? Ta cho ngươi thấy cái gì gọi là tín ngưỡng vô địch!”
Sắc mặt Trần Uyên đột nhiên thay đổi: "Ngươi lại tu luyện tín ngưỡng lực.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không thể sao?”
Bên ngoài thôn Chí Tôn.
Ánh mắt chúng cường giả đồng loạt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, chưa từng nghĩ tới một vị tu sĩ tới từ hạ giới lại tu luyện tín ngưỡng lực.
Trần Uyên thấy cấp bậc của Diệp Trường Sinh dưới sự trùng kích của tín ngưỡng lực đang điên cuồng bắt đầu tăng vọt, sắc mặt hơi đổi, trong mắt lộ ra vẻ đề phòng.
Giờ khắc này, trong lòng lão ta thầm nghĩ, ngươi nhất định sẽ không bình thường, là ta ngu xuẩn, mặc kệ ngươi có phải là hắn hay không, ngươi đều có vốn liếng để kiêu ngạo.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh nhìn Trần Uyên nói: "Có phải bị ta dọa sợ hay không?”
Trần Uyên khinh thường: "Diệp Trường Sinh, ta sẽ sợ ngươi sao? Sự mạnh mẽ của thôn Chí Tôn không phải ngươi có thể tưởng tượng.”
Lời này sao lại quen tai như vậy?
Người đã từng nói những lời này với hắn, hiện tại cỏ ở mộ đã cao mấy mét.
Diệp Trường Sinh nói: "Yên tâm, ta giết người rất nhẹ nhàng.”
Đúng lúc này.
Diễm Xích Vũ xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Chủ nhân, ngươi lại đột phá sao? Không phải ba ngày trước ngươi mới đột phá sao?
Diệp Trường Sinh nói: "Không có cách nào, chính là muốn đột phá, ta không khống chế được chính mình!”
Diễm Xích Vũ gật đầu: "Được rồi, vậy ta cũng đột phá!”
Diệp Trường Sinh nói: "Không phải hôm qua ngươi mới đột pháphá sao?”
Vẻ mặt Diễm Xích Vũ vô tội: "Ta cũng không khống chế được chính mình!”
Trần Uyên: "..."
Các cường giả thôn Chí Tôn: "..."
Khóe miệng Hoàng Vân Huyền lại nhấc lên một nụ cười, biết Diệp Trường Sinh và Diễm Xích Vũ cố ý, bọn họ thật sự quá xấu.
Ngay sau đó.
Hồng Liên Đế Diễm trên người Diễm Xích Vũ cuồng bạo mà lên, một thân tu vi bắt đầu tăng lên, ở trên người hắn tựa hồ không tồn tại sức mạnh gông cùm xích.
Thần hỏa tràn ngập, đốt trời nấu biển.
Ánh mắt Trần Uyên dừng trên người Diễm Xích Vũ, trầm giọng nói: "Thật tốt cho một con phượng hoàng lửa, thế mà lại có được thần hỏa bá đạo như thế.”
Sai rồi.
Mười phần sai.
Lão ta biết từ khi mình bắt đầu coi thường Diệp Trường Sinh thì cũng đã bước lên một con đường không trở về.
Cấp bậc của một người một thú này tăng lên đơn giản như vậy cũng quá mức rung động.