Chương 940: Hạo Thiên Chí Tô
Phải biết rằng hiện tại cấp bậc của bọn hắn tăng lên, đều ở trong phạm vi tăng lên của cấp Chí Tôn, Trần Uyên hơi nghĩ không ra, từ khi nào cấp Chí Tôn lại dễ đột phá như vậy?
Chẳng bao lâu.
Diệp Trường Sinh và Diễm Xích Vũ đã kết thúc đột phá.
Có người sẽ hỏi, vì sao Trần Uyên và cường giả thôn Chí Tôn không trực tiếp chém giết một người một thú khi bọn họ đang đột phá.
Ồn ào cái gì.
Tín ngưỡng lực của Diệp Trường Sinh ngưng tụ thần uy tương đối đáng sợ, nếu có người phát động tấn công hắn, lực phản phệ có thể dễ dàng đập tan người tấn công.
Về phần Diễm Xích Vũ thì càng không cần phải nói, lấy hắn làm trung ương hư không, trong phạm vi ngàn thước, Hồng Liên Đế Diễm sôi trào.
Đừng nói là ra tay tấn công, ngay cả tới gần cũng khó.
Diễm Xích Vũ quay đầu nhìn dDệp Trường Sinh: "Chủ nhân, ngươi lại trở nên mạnh mẽ, không được, ta còn muốn đột phá.”
Trần Uyên: "..."
Diệp Trường Sinh biết Diễm Xích Vũ đang giả vờ, vội vàng mở miệng nói: "Xích Vũ, trước đừng đột phá, chờ giết sạch thôn xong, lại từ từ đột phá.”
Diễm Xích Vũ nói: "Được rồi, vậy trước không đột phá, giết người trước, chờ sau khi chấm dứt, ta muốn đột phá một lần nữa.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Chủ nhân, nữ tử của thôn Chí Tôn kia bị ta bắt, hiện tại nàng rất nghe lời.”
"Có phải ta rất lợi hại hay không, điếu tạc thiên(*)?"
(Điếu tạc thiên(*): là một từ lưu hành trên mạng TQ, có ý hình dung người kia rất lợi hại ở phương diện nào đó hoặc là một sự kiện nào đó khiến người ta kinh ngạc.)
Diệp Trường Sinh nói: "Điếu tạc thiên, Xích Vũ, sao ngươi lại muốn dùng đệ đệ của ngươi đi nổ trời? Bây giờ ngươinóng nảy như vậy à?”
Diễm Xích Vũ: "..."
Ngay sau đó.
Diệp Trường Sinh nhìn về phía Trần Uyên: "Ra tay đi, nhìn xem tinh thần quy nhất của ngươi hay tín ngưỡng lực vô địch của ta lợi hại.”
Trần Uyên nói: "Thành toàn cho ngươi.”
Hai người nhanh chóng lao tới phía nhau, hư không bị hai nguồn sức mạnh mênh mông tràn ngập, mọi người nhao nhao lui về phía sau.
Dưới sức mạnh ngập trời đánh sâu vào, bọn họ thân bất do kỷ lui về phía sau.
Trong hư không mờ mịt, tinh thần lực ngưng tụ hóa một, một vệt sáng rơi xuống đánh trúng trên người Diệp Trường Sinh.
Nhìn thấy một màn trước mắt.
Diệp Trường Sinh không né tránh, Thần Ma Kim Thân di động, trực tiếp nghênh đón, trên bàn tay lớn có tín ngưỡng lực bao bọc, đập về phía cột sáng đánh tới trước mắt.
̀m.
̀m.
Tiếng nổ vang lên, vô số sóng xung kích bắn ra ngoài, thân ảnh Trần Uyên bay ngược ra sau.
Hai tay lão ta mở ra, chậm rãi ổn định thân ảnh, thấy Diệp Trường Sinh không nhúc nhích chút nào đứng tại chỗ, trong mắt nổi lên vẻ hoảng sợ.
Bên kia, nhóm người Diễm Xích Vũ, Hoàng Vân Huyền, Ngu Tuyền Cơ đã giao chiến cùng một chỗ với người của thôn Chí Tôn.
Trần Uyên quay đầu nhìn lại, giọng nói lạnh lùng: "Diệp Trường Sinh, ngươi nhất định phải chết.”
Dứt lời.
Lão ta giơ tay lên bóp nát một viên huyền thạch trong tay, ánh sáng vọt thẳng lên trời, một nguồn sức mạnh mạnh mẽ từ trong thôn Chí Tôn bao trùm tới.
Một bóng người từ trên cao bay xuống, xuất hiện bên cạnh Trần Uyên, người tới nhìn Diệp Trường Sinh: "Thôn trưởng, gọi ta đến đây làcó chuyện gì?”
Trần Uyên nói: "Hạo Thiên, giết bọn họ!”
Đường Hạo Thiên nói: "Thôn trưởng lui ra sau, giao cho ta!”
Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng trên người Đường Hạo Thiên: "Xích Vũ, ngươi đi đi!”
Diễm Xích Vũ gật đầu, di chuyển về phía Đường Hạo Thiên, vẻ mặt người sau coi thường: "Một con chim mà cũng xứng làm đối thủ của ta.”
"Ngươi đang nghi ngờ ta?" Vẻ mặt Diễm Xích Vũ tức giận, một thương lớn chỉ thẳng vào người Đường Hạo Thiên: “Thương quỷ tham huyệt!”
“Diệt!”
Đường Hạo Thiên nhìn mũi thương xuyên qua, đánh một quyền ra ngoài: "Biết danh tiếng của ta không?”
“Ta chính là Hạo Thiên Chí Tôn!”
Nghe tiếng.
Diễm Xích Vũ khinh thường: "Ngươi biết ta là ai không?”
Đường Hạo Thiên nói: "Một con phượng hoàng lửa hóa hình mà thôi.”
Diễm Xích Vũ lắc đầu, cười nói: "Ta, gọi là, máy thu hoạch Chí Tôn!”
̀m.
̀m.
Hai người quyết chiến trong hư không, thân ảnh di chuyển lướt đi, đi qua nơi nào, mũi thương quyền lệ đều hủy thiên diệt địa.
Diệp Trường Sinh nhìn theo hai người rời đi, nói với Trần Uyên: "Gọi người, tiếp tục gọi người, nếu không gọi, ngươi sẽ không có cơ hội.”
Trần Uyên nói: "Đây là ngươi nói, ta đồng ý với ngươi.”
“Hoán tổ!”
Ầm ầm.
Ầm ầm.
Tiếng nổ mạnh truyền ra từ chỗ sâu nhất của thôn Chí Tôn, ngay sau đó, mười bóng người xuất hiện, đạp không mà đến, bay xuống bên người Trần Uyên.
Trần Uyên khom người chào: "Bái kiến lão tổ.”
Lão giả tóc bạc nói: "Tiểu Trần, chúng ta đang bế quan, có chuyện gì mà khiến ngươi không giải quyết được?”
Trần Uyên giơ tay lên, chỉ thẳng lên người Diệp Trường Sinh: “Chư vị lão tổ, hắn là người của Thần Ma Tộc, còn là một luân hồi trùng tu giả.”
Nghe tiếng.
Con ngươi của lão giả tóc bạc sáng ngời, đánh giá Diệp Trường Sinh trước mắt: "Quả nhiên không đơn giản, vậy mà lão phu không nhìn thấu hắn.”