Chương 992: Giết hết
̀m.
̀m.
Từng tiếng nổ tung truyền ra, bóng người trên hư không bị chôn vùi dưới công kích của Hắc Long, lúc này Hắc Long đã rơi vào điên cuồng.
Đã lâu lắm rồi chưa đại chiến vui vẻ như vậy.
Loại cảm giác này khiến nó cảm thấy rất thoải mái, chính là cảm giác nó thích.
Một mình Hắc Long chống lại công kích của năm thế lực lớn, mỗi một công kích kinh thiên động địa, giống như phương thế giới này đều bị nó phá hủy.
Lúc này, người của năm thế lực lớn thầm nghĩ chém giết Hắc Long, bọn họ sẽ không cố kỵ quá nhiều đồ đạc.
Thật ra không biết.
Bọn họ dốc hết toàn lực công kích, trong mắt Hắc Long cũng không có một chút uy hiếp nào.
Phía bên kia.
Diễm Xích Vũ xoay người nhìn về phía ba người Hoàng Vân Huyền, Diệp Thập Vạn, Đế Doãn: "Ra tay, cướp đoạt tài nguyên.”
Ba người Hoàng Vân Huyền nhanh chóng hiểu được ý của Diễm Xích Vũ, tu sĩ các thế lực lớn trước mắt, dưới công kích của Hắc Long và Diệp Đãng Thiên đã rời vào hỗn loạn.
Đây là thời điểm tốt để bọn họ nhặt nhạnh.
Diễm Xích Vũ thích làm loại chuyện này nhất.
Thân ảnh bốn người lướt nhanh về phía trước, từng công kích bay đi, chùy phá bầu trời, hàn quang như rồng, theo tiếng nổ tung truyền ra, rất nhiều tu sĩ của bảy thế lực lớn táng thân trong công kích của bọn họ.
Đúng lúc này.
Một cột sáng màu đen xông thẳng về phía bầu trời, giống như cột chỉ thẳng lên trời, đứng sừng sững giữa trời đất.
Trên cột sáng tản ra hơi thở làm cho người ta sợ hãi.
Sát khí, kiếm khí cùng tồn tại.
Theo cột sáng màu đen xông thẳng lên cửu tiêu, uy lực vô lượng khuếch tán, trong nháy mắt nghiền ép trên người mọi người.
Diệp Trường Sinh đứng lên.
Hắn, đứng lên.
Trên người hắn bao phủ hơi thở màu đen ngập trời, cả người giống như sát thần đi ra từ địa ngục hắc ám.
Một bước.
Một bước.
...
Diệp Trường Sinh đi về phía cường giả bảy thế lực lớn, hơi thở trên người không ngừng tăng vọt, từ Địa Chí Tôn một đường tăng lên đến Thiên Chí Tôn đỉnh phong.
Trong phút chốc.
Tăng lên một cấp bậc lớn.
Tốc độ đột phá như vậy quả thực khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.
Sau khi đến cấp Chí Tôn, đừng nói là một cấp bậc lớn, ngay cả đột phá cấp bậc nhỏ cũng rất khó khăn.
Mặc dù những người trước mắt này không phải là tồn tại mạnh nhất của bảy thế lực lớn, nhưng bọn họ cũng tung hoành vũ trụ nhiều năm.
Chưa bao giờ thấy bất cứ ai đột phá như vậy.
Trong lúc nhất thời, cuối cùng bọn họ đã hiểu được một đạo lý, Kiếm Điện tuyển người cũng không thất thủ.
Mỗi một lần Kiếm Điện tuyển chọn đệ tử đều sẽ là thiên kiêu tuyệt thế nghiền ép của một thời đại, lúc này đây cũng không ngoại lệ.
Thiên phú của Diệp Trường Sinh từng chút từng chút lộ ra, trình độ đáng sợ khiến bọn hán cảm thấy khó có thể tin được.
Chưa từng có người có thể khống chế hắc khí vũ trụ, nhưng Diệp Trường Sinh lại làm được.
Hắn chẳng những khống chế hắc khí vũ trụ, còn dùng để tăng lên tu vi, quả nhiên là tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả.
Độc nhất.
Xuy.
Xuy.
Từng kiếm quang xẹt qua, hư không sụp đổ nghiền nát. Cường giả còn lại của Quân Đoàn Vũ Trụ không còn bao nhiêu, dường như bị Diệp Đãng Thiên giết hết.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện, quay đầu nhìn Diệp Đãng Thiên: "Lão Diệp, một người cũng không giữ, chém giết toàn bộ.”
Nói đến đây, hắn dừng lại, tiếp tục nói: "Trận chiến này, ý đồ giết ta, giết hết.”
Diệp Đãng Thiên nói: "Giết, một người cũng không giữ.”
Trong lòng ông rất rõ ràng tầm quan trọng của trừ cỏ tận gốc, hiện tại thân phận của Diệp Trường Sinh đã bị bại lộ, tuy rằng chỉ là phạm vi nhỏ.
Nhưng nếu những người trước mắt này không ra, rất nhanh sẽ mang đến phiền toái lớn hơn, đến lúc đó, cho dù là ông cũng sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.
Bởi vì số lượng người đến tấn công họ sẽ ngày càng nhiều.
Trừ cỏ tận gốc, vĩnh viễn diệt hậu hoạn.
Nghĩ đến đây.
Công kích của Diệp Đãng Thiên càng thêm cuồng bạo, dòng kiếm đạo xuyên qua vũ trụ, trong hư không, kiếm khí không thể ngăn cản tung hoành kích động.
Khủng bố như vậy.
Kiếm đạo đồ tể quả nhiên danh bất hư truyền.
Phong Diệc Tà nhìn tu sĩ bên cạnh càng ngày càng ít, nhưng lão ta vẫn không sử dụng phù văn cấm kỵ, xoay người nhìn qua, phát hiện Đông Hoàng Đế Quân đã biến mất không thấy, vội vàng thúc dục một đạo thần khí Chí Tôn, mang theo cường giả Quân Đoàn Vũ Trụ vọt tới phía cánh cửa kết giới.
Lúc này đây, bọn hắn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, có thể nói là mất cả chì lẫn chài, tổn thất tương đối nghiêm thảm.
...
Trên hư không.
Sắc mặt Hoa Ảnh Vũ cực kỳ khó coi, dưới sự công kích không ngừng của Hắc Long, Thái Cổ Kiếm Tông bọn họ đã tổn thất nghiêm trọng.
Ngay cả mình ra hết lá bài tẩy mới miễn cưỡng có thể ngăn cản công kích của Hắc Long.
Giờ khắc này.
Nàng ta cảm thấy vô cùng nghẹn khuất.
Nếu như nàng ta ở thời kỳ đỉnh phong, một con Hắc Long làm sao có thể làm gì được nàng ta? Bây giờ Quân Đoàn Vũ Trụ rút lui, tiếp tục chiến đấu thì bọn họ sẽ càng tổn thất nghiêm trọng hơn.