Chương 993: Thiên kiêu khắc tinh, chiến trường Vạn Tộc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 993: Thiên kiêu khắc tinh, chiến trường Vạn Tộc

“Rút đi!”

Hoa Ảnh Vũ ra lệnh một tiếng, lệnh cho cường giả Thái Cổ Kiếm Tông bắt đầu rút lui, mọi người đạp không lướt đi, nhanh chóng vọt tới phía cánh cửa kết giới.

Nhìn thấy cảnh này.

Khóe miệng Diệp Trường Sinh nhấc lên một nụ cười lạnh: "Muốn chạy trốn, thật sự là quá ngây thơ.”

Bịch.

Hắn cầm kiếm Thần Phạt trong tay, thân ảnh bay lên không, Thần Ma Kim Thân khủng bố xuất hiện sau lưng, một kiếm cắt đứt Trường Hà.

Một kiếm diệt tinh thần.

̀m.

̀m.

Tiếng nổ tung truyền ra, cánh cửa kết giới trên hư không bị hủy, chặt đứt con đường mọi người rời đi.

Hoa Ảnh Vũ đạp không mà đi, phát hiện cánh cửa kết giới biến mất, lúc này, một bóng người xuất hiện trước mắt bọn họ, không phải người ai chính là Diệp Trường Sinh.

Thiên Chí Tôn làm sao có thể ngăn cản ta?

Dứt lời.

Một đạo kiếm quang hạ xuống, tựa như ngân hà rơi xuống.

Cường giả Thái Cổ Kiếm Tông bị kiếm quang bức lui, cả đám trợn mắt há hốc mồm nhìn Diệp Trường Sinh, ngay cả Hoa Ảnh Vũ cũng hoảng sợ thất sắc.

Diệp Trường Sinh phá hủy cánh cửa kết giới không sai, nhưng nàng ta lại chưa từng để ở trong lòng, trăm triệu lần không nghĩ tới chỉ có thực lực Thiên Chí Tôn lại có thể phóng thích công kích khủng bố như vậy.

Nhìn mọi người bay ngược ra sau, thân ảnh Hắc Long xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, quay đầu nhìn qua: "Chủ nhân, những người này xử lý như thế nào?”

Diệp Trường Sinh nói: "Lão Hắc, không phải ngươi vô địch sao? Sao giết những người này lại phí sức như vậy?”

Hắc Long nói: "Chủ nhân, ta không dám dùng sức, sợ bọn họ không chịu nổi, không đúng, sợ thế giới này không chịu nổi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Dùng sức giết, một người cũng không buông tha.”

Những người này muốn lấy tính mạng của hắn, há có thể dễ dàng buông tha.

Đối với kẻ thù, hắn còn lạnh hơn mùa đông giá rét.

Đối với người thân, hắn ôn nhu như gió.

Hắc Long lại nói: "Chủ nhân, cánh cửa kết giới đã bị phá hủy, chúng ta không nóng nảy, giết từng người một.”

"Ta thích nhìn bộ dáng tuyệt vọng của bọn họ nhất."

Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng ở trên người Diễm Xích Vũ: "Xích Vũ, nữ nhân kia giao cho ngươi.”

Diễm Xích Vũ giật mình, biết Diệp Trường Sinh chỉ Hoa Ảnh Vũ: "Chủ nhân, thật ra ta không thích đánh nữ nhân lắm.”

Ta thao.

Không nên như vậy.

Nếu không nhớ nhầm, Diễm Xích Vũ từng nói, phải dùng bạo lực chinh phục nữ nhân.

Diệp Trường Sinh nói: "Xích Vũ, sao ta đột nhiên không biết ngươi, trước kia ngươi cũng không phải như vậy.”

Diễm Xích Vũ vội vàng nói: "Chủ nhân, ta vẫn đứng đắn như vậy, năm nay người đứng đắn như ta đã không còn nhiều lắm.”

Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục: "Chủ nhân, kẻ thù lớn trước mắt, chúng ta nên giải quyết chúng đầu tiên!”

Dứt lời.

Hắn nhìn Đế Doãn, chủ động tấn công về phía mọi người trước mắt, giống như đang nói, A Doãn, ngươi phải tin tưởng ta.

Đế Doãn mới không quan tâm Diễm Xích Vũ.

Hắn là loại người gì, trong lòng Đế Doãn biết rõ.

Bịch.

Bóng hình xinh đẹp của Đế Doãn chợt lóe, xuất hiện bên cạnh Diễm Xích Vũ, phát động tấn công với hắn: "Sau lần này, nếu để ta biết ngươi còn quyến rũ nữ nhân khác, vậy thì đừng trách ta.”

Diễm Xích Vũ đánh ra một thương: "Xích phượng nghênh nguyên.”

̀m.

Tiếng nổ vang lên, mấy người trước mắt bị xuyên thành kẹo hồ lô.

Diễm Xích Vũ nói: "A Doãn, vừa rồi ngươi nói cái gì, gió quá lớn, ta không nghe thấy.”

Đế Doãn nói: "Ta nói... Nếu ngươi còn tìm những nữ nhân khác, ta cũng đánh cả ngươi.”

Diễm Xích Vũ nghiêm trang: "Tìm nữ nhân? Ta không có hứng thú với nữ nhân.”

Đế Doãn: "..."

...

Ngang.

Ngang.

Từng tiếng rồng ngâm truyền ra, quanh quẩn trên bầu trời.

Hắc Long đại khai sát giới, nơi đi qua, cường giả các thế lực bị xé rách nát.

Diệp Trường Sinh bá đạo mà đứng, lơ lửng trên hư không, chỉ bình tĩnh nhìn đại chiến trước mắt.

Có Hắc Long, Diễm Xích Vũ, Đế Doãn ra tay, hắn chỉ cần thưởng thức là được.

Dù sao những người này cũng sẽ chết.

Lúc này.

Diệp Đãng Thiên đi tới bên cạnh hắn: "Tiểu tử, sau khi trận chiến này chấm dứt, ngươi nhất định phải rời khỏi nơi này với ta.”

Diệp Trường Sinh nói: "Đi đâu?”

Diệp Đãng Thiên nói: "Chiến trường Vạn Tộc!”

Diệp Trường Sinh lại nói: "Vì sao phải đi chiến trường Vạn Tộc?”

Vẻ mặt Diệp Đãng Thiên nghiêm túc: "Bởi vì ở chiến trường Vạn Tộc đều có cường giả, thiên kiêu trẻ tuổi của các tộc.Ở đó, thân phận của ngươi sẽ không trở thành sự chú ý cho mọi người.”

"Trên chiến trường Vạn tộc, sau lưng mỗi người đều có bối cảnh vô cùng mạnh mẽ, cho ngươi đi tới chiến trường Vạn tộc không phải ý của ta, mà là ý của Kiếm Điện."

"Chỉ có đi ra từ chiến trường Vạn Tộc mới có thể thật sự tiếp nhận lịch lãm của Kiếm Điện."

Diệp Trường Sinh nói: "Cuộc sống của ta không thích được người ta an bài. Sớm biết gia nhập Kiếm Điện sẽ phiền toái như thế, lúc trước ta nhất định sẽ từ chối.”

Diệp Đãng Thiên: "..."

Diệp Trường Sinh lại nói: "Cuộc sống của ta sẽ do ta tự mình khống chế, ai cũng đừng mơ tưởng.”

Diệp Đãng Thiên nói: "Tiểu tử, tiến vào chiến trường Vạn Tộc chính là Kiếm Điện đang bảo vệ ngươi, bằng không ngươi cảm thấy những ngày kế tiếp ngươi còn có chỗ đi sao?”