Chương 19.1

person Tác giả: Cáp Tử Bất Hội Cô Cô Cô schedule Cập nhật: 29/12/2025 16:57 visibility 1,787 lượt đọc

Đột nhiên, cô cảm thấy sâu sắc rằng lực lượng giữ cô của Huỳnh Tú đã yếu đi trong một giây phút nào đó.

+

Từ khóe mắt, lông mày của Huỳnh Tú nhíu lại, giống như vẫn cố nhịn mặc dù không thoải mái.

+

Lâm Tích lập tức ngồi thẳng dậy, đỡ Huỳnh Tú: "Mẹ, mẹ lại đau đầu à?"

+

Huỳnh Tú bắt tay Lâm Tích lắc đầu: "Không, mẹ chỉ hơi mệt thôi."

+

Huỳnh Tú chỉ đang giả vờ.

+

Làm sao Lâm Tích không nhìn ra được, cô đứng dậy rời khỏi giường, đỡ Huỳnh Tú nằm xuống: "Vậy mẹ đừng đọc sách nữa, nằm xuống nhắm mắt ngủ một giấc đi mẹ."

+

Huỳnh Tú nghe vậy, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, nói với Lâm Tích: "Không còn sớm nữa, con mau về nhà đi, bây giờ mới giờ tối sớm, về trễ không an toàn."

+

Lâm Tích không chịu, trực tiếp ngồi lên giường bệnh đối diện giường bệnh: "Vậy mẹ đi ngủ trước đi."

+

Sự cố chấp của cô gái được hiện rõ trong ánh sáng, cô yêu cầu: "Khi nào mẹ ngủ thì con sẽ về."

+

Huỳnh Tú không thể lay chuyển Lâm Tích, nhưng cảm thấy an tâm trước sự bướng bỉnh của Lâm Tích.

+

Đành nhắm mắt lại rồi nói: "Vậy mẹ ngủ nha."

+

"Dạ." Lâm Tích thấp giọng nói, mãi mãi luôn đáp lại lời Huỳnh Tú.

+

Còn chưa đến đêm khuya, căn phòng mới trở lại yên tĩnh.

+

Lâm Tích ngồi ở trên giường dưỡng bệnh nhìn khuôn mặt tiều tuỵ của Huỳnh Tú, nhưng dù thế nào cũng vẫn đầy dịu dàng.

+

Huỳnh Tú nhắm mắt lại, nhưng những cơn ho thỉnh thoảng lại ập đến, đó là những cơn run rẩy nghẹn lại trong cổ họng không thể chịu đựng được nữa mới để lộ ra.

+

Lâm Tích biết Huỳnh Tú không thể ngủ nhanh như vậy, nhắm mắt lại chỉ khiến mẹ cô nói ít hơn, suy nghĩ ít hơn, giảm bớt cơn đau đầu.

+

Cơ thể mẹ cô bây giờ nửa máu nửa thuốc, không thể dựa vào thuốc nữa.

+

Trên chiếc bàn cạnh giường ngủ, một cuốn sách mới đọc chưa được nửa đường đã lặng lẽ bị lật ngược.

+

Huỳnh Tú thích đọc sách, trình độ học vấn thấp không cản trở được tình yêu với nó. Trước đây, bất cứ khi nào có thời gian, Huỳnh Tú đều chọn một cuốn sách trên kệ sách của Lâm Tích, đôi khi sẽ chia sẻ cảm nhận của bản thân với Lâm Tích.

+

Nhưng hiện tại, phải rất lâu nữa Huỳnh Tú mới có thể chia sẻ những gì mình cảm nhận với Lâm Tích.

+

Tuy không nói ra, nhưng tốc độ đọc cho thấy tinh thần rất kém, nghĩ nhiều sẽ đau đầu, thể lực không theo kịp, không thể giống như trước kia, phải tranh thủ thời gian mới có thể đọc xong được vài tờ.

+

Thế nhưng giờ có rất nhiều thời gian.

+

Ấy vậy mà vẫn không thể làm được chuyện bản thân muốn.

+

Lâm Tích thấy đau lòng cho Huỳnh Tú.

+

Thấy đáng tiếc thay cho Huỳnh Tú.

+

Sự cân bằng trong lòng Lâm Tích đang dao động điên cuồng, không phải là vùng vẫy mà là mất cân bằng.

+

Trong cơ thể cô nổi lên một cơn giông bão, bóng tối hỗn loạn khuấy động thế giới của cô, từng tiếng gió đều hỏi: Tại sao chứ?

+

Tại sao Lâm Đắc Duyên có thể sống tốt hơn mẹ mình?

+

Tại sao Lâm Đắc Duyên có thể đạt được điều bản thân ông ta mong muốn?

+

Tại sao Lâm Đắc Duyên làm ra chuyện như thế lại không nhận quả báo?

+

Tại sao...

+

Huỳnh Tú nói, chỉ cần là vì cô thì mẹ cô sẽ hiểu.

+

... Vậy nếu cô trả thù Lâm Đắc Duyên, liệu mẹ cũng có thể hiểu không?

+

Lâm Tích cảm thấy mình thật hèn hạ, đem chuyện bản thân muốn làm áp đặt trên câu nói của Huỳnh Tú để hợp thức hoá nó, lợi dụng tình yêu của mẹ đối với mình, để làm bản thân dễ chịu hơn.

+

Nhưng để cho cô nhìn Lâm Đắc Duyên trôi qua thuận lợi, cô lại không thể làm được.

+

Tuổi trẻ không hiểu chuyện, sự kiêu ngạo khắc sâu vào trong xương cốt của Lâm Tích.

+

Cô ngoan cố tin rằng thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, cô tin rằng thế giới nhất định phải công bằng.

+

Nghĩ rằng cô có thể chủ trì thiện và ác.

+

Nếu có một phần nào đó mà pháp luật không thể động đến, vậy thì để cô làm.

+

Cô sẽ không để Lâm Đắc Duyên sống cuộc sống mà ông ta muốn.

+

Cô muốn người phụ nữ đó rời khỏi Lâm Đắc Duyên.

+

Cô muốn Lâm Đắc Duyên gánh chịu hậu quả!

+

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right