Chương 201: Tìm Thấy Rồi
Lão Chu bất mãn.
- Với cái bản mặt như heo nhai của ngươi mà cũng dám mơ tưởng sao?
Người nọ nói thẳng.
Lão Chu: … Ta không cần mặt mũi nữa hả?
Thời gian trôi qua rất nhanh, chốc lát sau, vị Ngụy lang kia bước vào tiệm, nhìn xung quanh, trong mắt thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh liền biến mất.
Nàng ta đi đến chỗ Trần Lâm, nói:
- Chào ngươi, làm cho ta một tấm thẻ hội viên.
- Được, xin chờ một chút.
Nhìn vị Ngụy lang này, trong mắt Trần Lâm lóe lên kim quang, nhưng cũng không biểu hiện gì khác, lập tức đi làm thẻ hội viên cho nàng ta.
Khóe miệng Tiểu Bạch khẽ nhếch lên, dùng giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:
- Thú vị.
Sau khi đã có thẻ hội viên, vị Ngụy lang này cầm thẻ đi đến máy bán hàng tự động.
- Tộc trưởng, nam nhân này có vấn đề gì sao?
Hổ Thiên Thiên nhìn Tiểu Bạch với vẻ mặt khó hiểu.
- Thiên Thiên à, ngươi còn nhỏ, cảnh giới chưa đủ, có một số việc ngươi chưa nhìn ra được đâu. Đợi đến khi cảnh giới và kiến thức của ngươi tăng lên, ngươi sẽ phát hiện ra đôi khi những gì mắt thấy tai nghe chưa chắc đã là sự thật!
- Tộc trưởng, ta không hiểu lắm.
Hổ Thiên Thiên ngơ ngác.
- Ngươi nhìn xem, hắn ta rõ ràng là nam nhân, giọng nói cũng là nam nhân, nhưng có đôi khi tai nghe mắt thấy sẽ lừa gạt chúng ta đấy. Hiểu chưa?
Tiểu Bạch giải thích.
Hổ Thiên Thiên bỗng nhiên sáng mắt:
- Hả? Ý tộc trưởng là hắn ta không phải nam nhân?
- Chính xác!
Tiểu Bạch lộ ra vẻ mặt - giỏi lắm.
- Không phải nam nhân sao lại có râu? Không phải chỉ có hoạn quan mới không có râu sao?
Hổ Thiên Thiên lại lộ vẻ mặt khó hiểu.
- Cái đó…, Thiên Thiên, sao ngươi biết đến hoạn quan?
Lúc này, Dương Phong từ bên ngoài bước vào, nghe Hổ Thiên Thiên nói ‘hoạn quan’ thì giật mình. Hổ Thiên Thiên chưa từng tiếp xúc với xã hội loài người, sao lại biết đến hoạn quan?
- A, Tần Càn nói, trong nhà hắn ta có hoạn quan!
Hổ Thiên Thiên nhìn Dương Phong, thành thật trả lời.
- Ra vậy, nhưng ngươi nói sai rồi, nàng ta không phải hoạn quan mà là nữ nhân giả nam trang.
Dương Phong gật đầu, nếu là Tần Càn nói thì không có gì lạ, dù sao hắn ta cũng xuất thân từ gia đình hoàng thân quý tộc, trong nhà có vài hoạn quan cũng là chuyện bình thường.
- Cái gì?
Hổ Thiên Thiên trợn tròn mắt, vẻ mặt không dám tin.
- Nữ nhân này chắc chắn là đồng bọn với đám người Thiên Ma Tông kia mấy hôm trước!
Tiểu Bạch nhìn vị ‘Ngụy lang’ kia, nói.
Trần Lâm gật đầu:
- Không sai, bọn chúng đều đeo mặt nạ giống nhau.
- Hơn nữa, quan hệ của hai người bọn họ chắc chắn không đơn giản! , Dương Phong cười nói, ánh mắt lộ vẻ hóng hớt.
Lúc này, Hổ Thiên Thiên mới hoàn hồn, hỏi:
- Chưởng quỹ, ngươi biết nàng ta là ai sao?
- He he, trong đầu ta có một câu chuyện rất cẩu huyết, kể cho các ngươi nghe nhé!
Dương Phong chống hai tay lên quầy, người hơi nghiêng về phía trước, mắt liếc ngang liếc dọc, sợ người khác nghe lén.
- Được, được!!
Ba vị thính giả đã yên vị.
Nghe Dương Phong kể xong, cả ba người đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Trần Lâm:
- Quả nhiên rất cẩu huyết!
Tiểu Bạch:
- Nhưng cũng rất đáng thương.
Hổ Thiên Thiên:
- Nhưng cũng rất đáng hận.
- Ha ha, chỉ là câu chuyện thôi mà, nghe cho vui thôi, đừng truyền ra ngoài nhé!
Dương Phong nhỏ giọng dặn dò.
Hổ Thiên Thiên cười hì hì:
- Chưởng quỹ yên tâm, ta không nói đâu.
- Ta lo nhất là ngươi đấy.
Dương Phong lắc đầu. Hắn ta lo nhất là Hổ Thiên Thiên, tên nhóc này đôi khi rất thích buôn chuyện, lại thích khoe khoang, lỡ như cao hứng lên lại nói ra ngoài thì sao.
- Chưởng quỹ, ngươi xem thường ta quá rồi đấy, ta hứa sẽ không nói lung tung đâu!
Hổ Thiên Thiên ủy khuất. Chẳng lẽ trong mắt chưởng quỹ, hắn ta là loại hổ như vậy sao?
Nhìn Hổ Thiên Thiên như vậy, Dương Phong bất đắc dĩ:
- Ta biết ngươi sẽ không nói lung tung, nhưng ngươi sẽ nói y nguyên không sót một chữ đấy!
- A!!!
Hổ Thiên Thiên há hốc mồm, hắn ta thật sự đã từng nghĩ như vậy. Bây giờ bị Dương Phong vạch trần, hắn ta chỉ có thể nói:
- Được rồi, ta không nói ra ngoài nữa, đảm bảo!!!
…
Vị Ngụy lang kia đứng trước máy rút thưởng, nhìn thấy một người đàn ông đang làm những động tác kỳ quái trước máy, miệng còn lẩm bẩm:
- Đình Đình Âu Hoàng phù hộ, Đình Đình Âu Hoàng ở trên, nàng ta không khỏi tò mò hỏi:
- Vị huynh đài này, ta nghe sơ sơ hình như ngươi đang cầu Đình Đình Âu Hoàng phù hộ, nhưng mà ngươi đang làm gì vậy?
- Ha ha, không biết chứ gì, để ta nói cho ngươi biết…
Nghe người đàn ông kia giải thích xong, Ngụy lang bỗng nhiên tỉnh ngộ:
- Ồ, thì ra là vậy…
Tuy nhiên, làm theo một loạt động tác kỳ quái kia nhưng người đàn ông kia cũng không rút được gì, mười lần đều trượt.
Đến lượt Ngụy lang, nàng ta cũng học theo động tác của người đàn ông kia, miệng lẩm bẩm.
Nhưng nàng ta dùng giọng nói thật của mình, hơn nữa còn nói rất nhỏ. Trong tiệm vốn đã ồn ào, người khác căn bản không nghe thấy.
Kim đồng hồ dừng lại ở ô màu xám, Ngụy lang mừng rỡ như điên hô lên:
- Trúng… trúng rồi… Ta trúng rồi!