Chương 202: Phạm Tiệ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 4,252 lượt đọc

Chương 202: Phạm Tiệ

- Không phải chứ? May mắn vậy sao? Lần đầu tiên đã trúng?

Mấy người xung quanh nhìn Ngụy lang với ánh mắt ghen tị.

Ngụy lang thì sung sướng nhảy cẫng lên.

Nhưng mà, nhìn thấy động tác của nàng ta, mọi người bỗng nhiên nhớ đến một người.

Thần thái, động tác, giọng nói, tất cả đều giống y hệt.

Hai phút sau…

Ngụy lang chỉ vào máy rút thưởng, kêu to:

- A… a… Lại trúng rồi, lại trúng nữa rồi!

Ba phút sau…

Ngụy lang cầm ba chiếc hộp trên tay, nói với mọi người:

- Cái này rút cũng không khó trúng lắm mà, ta rút đại cũng trúng ba lần rồi, sao các ngươi rút hoài không trúng vậy?

Mọi người há hốc mồm, mẹ nó, nàng ta đang nói cái quái gì vậy? Cái gì mà rút đại cũng trúng? Còn trúng những ba lần? Trang bức quá đáng rồi đấy!

- Các ngươi không cần nhìn ta như vậy, vận may của ta bình thường lắm, không tốt như vậy đâu, không cần phải hâm mộ ta.

- Các ngươi cứ bình tĩnh mà rút, đừng nghĩ ngợi gì cả, cứ thế mà bấm, chắc chắn sẽ trúng!

Ngụy lang bị mọi người nhìn chằm chằm đến mức hơi mất tự nhiên, bèn nói tiếp.

- Các ngươi xem, ta rút trúng ba lần đều là giải may mắn, một giải lớn cũng không có, vận may này đã là gì, so với Âu Hoàng Đình Đình kia kém xa, vận may của ta so với nàng ta kém xa, các ngươi…

Một người đàn ông đứng sau không nhịn được nữa, lên tiếng cắt ngang lời nàng ta:

- Vị huynh đài này, có phải ngươi họ Ngụy không?

- Ách… Ta không họ Ngụy, cũng không quen người nào họ Ngụy cả.

Ngụy lang vội vàng lắc đầu, vẻ mặt thành khẩn.

- Ồ, không có gì, chỉ là nhìn ngươi trang bức giống hệt Ngụy gia chủ, vận may cũng tốt như Ngụy gia, cho nên mới hỏi vậy thôi.

- Đúng vậy, vận may của ngươi tốt thật đấy!

- Trên đời này nhiều người như vậy, có một hai người giống nhau cũng không có gì lạ, cho dù là dung mạo giống nhau cũng bình thường mà, huynh đài, ngươi nói có đúng không? ,

Ngụy lang biện minh cho hành động ‘trùng hợp’ với Ngụy gia chủ của mình.

- Vậy là may mắn rồi? Ta thấy chỉ thường thôi chứ? Ngươi xem, mấy giải thưởng lớn còn chưa rút được kìa!

Mọi người:

- Thường? Huynh đài, có phải huynh hiểu lầm từ ‘thường’ này rồi không?

- Huynh đài, tại hạ có thể mạo muội hỏi một câu được không? Người xếp trước Ngụy Lang chắp tay nói.

Ngụy Lang:

- Huynh đài cứ nói.

- Huynh đài, người đã thành gia thất chưa?

- Cái gì? Ngươi hỏi cái này làm gì? Ngươi muốn làm gì? Ngụy Lang ngẩn người, ngươi có ý gì? Có ý đồ gì đây?

Người nọ lại chắp tay, có chút ngượng ngùng nói:

- Hắc hắc hắc, nhà ta còn một muội muội, chưa hứa gả cho ai, không biết huynh có ý hay không?

Ngụy Lang thở phào nhẹ nhõm, chỉnh trang lại y phục, cất hộp vào túi trữ vật:

- Thật ngại quá, ta đã có gia thất. Được rồi, ta phải về đây. Hẹn gặp lại các vị ngày mai!

Nói xong, hắn chắp tay chào mọi người, rồi đi ra khỏi cửa tiệm.

Người hỏi chuyện thấy vô cùng tiếc nuối, thì ra đã có gia thất, trong lòng cảm thán muội muội mình không có phúc phận!

- Chủ nhân, nữ giả nam trang này không phải thật sự là…

Hổ Thiên Thiên nhìn Ngụy Lang đi ra khỏi tiệm hỏi.

- Nhìn bóng lưng này, đúng là có chút giống!

Tiểu Bạch gật gù.

Dưới Địa Thông Thiên Nhãn của Dương Phong, tin tức của người này hiện ra rõ ràng.

Nhân vật: Tiêu Tiêu

Cảnh giới: Võ Hoàng bát giai

Thế lực: Thiên Ma giáo

Lúc trước, khi mới sử dụng Địa Thông Thiên Nhãn, Dương Phong từng hỏi hệ thống vì sao chỉ xem được ít tin tức như vậy.

Hệ thống trả lời sau khi thăng cấp Địa Thông Thiên Nhãn sẽ xem được nhiều tin tức hơn!

Bên ngoài Thiên Phong thành.

Vài tên lính canh cầm một tờ giấy viết đầy chữ dán lên bảng thông báo bên cạnh cổng thành. Ngay lập tức, rất nhiều người hiếu kỳ vây quanh xem thử tờ giấy viết gì.

Lúc này, mấy chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng thành, vài người lần lượt bước xuống. Nếu Triệu Trường Thanh và Ngụy Thư Tuấn ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra bọn họ, chính là Hoàng Khánh, Từ Ba, Chấn Tập, Lưu Bằng từng gặp ở phủ thành chủ!

Bốn người bọn họ hẹn gặp nhau ở Thiên Lạc thành, sau đó cùng đến Thiên Phong thành, xem thử cửa tiệm mà Triệu Trường Thanh và Ngụy Thư Tuấn nhắc đến có thật sự thần kỳ như lời đồn hay không!

- Mấy huynh đệ, chúng ta qua bên kia xem thử tờ giấy kia viết gì, tiện thể hỏi thăm xem bọn họ ở đâu! Hoàng Khánh lên tiếng.

Từ Ba gật đầu:

- Được, cùng đi!

Một đám người chỉ trỏ vào tờ thông báo, người thì đọc thầm, kẻ thì nhỏ giọng bàn tán với người bên cạnh, người thì lộ vẻ khó hiểu.

- Này mấy vị, trên này viết gì thế?

Vài người không biết chữ bèn nhờ những người biết chữ đọc giúp.

- À, đây là ý của Sở Vương, muốn lấy ngày mai làm lễ Trùng Dương, năm nay bắt đầu từ Thiên Phong thành chúng ta!

- À, thì ra là vậy…

Hoàng Khánh và Từ Ba sau khi đến xem xét thì cũng ngây người. Không ngờ Sở Vương cũng ở đây, xem ra Thiên Phong thành này đúng là không đơn giản, không biết có liên quan gì đến cửa tiệm kia hay không.

Lúc này, không ai để ý đến một người đội nón lá đang đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right