Chương 214: Chuẩn Bị Công Việc
- Yêu tu này khác với tu chân giả, yêu tu tu tiên không cần linh căn, chỉ cần hấp thu tinh hoa của trời đất, vượt qua thiên kiếp là có thể thành tiên.
Nhưng so sánh với tu chân giả, muốn tu luyện thành tiên, yêu tu phải trải qua khảo nghiệm nặng nề hơn, mỗi đại cảnh giới đều phải trải qua một lần thiên kiếp, sau khi thành công vượt qua, mới có thể tiếp tục tu luyện, nếu không sẽ hồn phi phách tán.
Mà tu chân giả chỉ cần trải qua tiểu thiên kiếp và đại thiên kiếp là được, chỉ cần vượt qua đại thiên kiếp là có thể thành tiên!
Lần này hệ thống giải thích rất cặn kẽ cho Dương Phong sự khác biệt giữa tu yêu và tu chân, không có qua loa tắc trách, điều này làm cho tâm tình Dương Phong trong nháy mắt trở nên tốt đẹp.
- Đưa Huyễn Linh Bí Điển này cho Tiểu Bạch làm lễ vật Trùng Dương, cũng không tệ lắm!
Dương Phong mỉm cười nói.
Dương Phong lại mở ra, mở khóa thẻ 5 loại vật phẩm bán ra:
Ngưng Khí Đan (Chân): Có thể gia tăng linh lực trong cơ thể tu luyện giả, dưới Võ Hoàng có hiệu quả, giá bán 1000 kim tệ.
Liệu Thương Đan (Chân): Đan dược khôi phục thương thế trong nháy mắt, dưới Võ Hoàng có hiệu quả, giá bán 500 kim tệ.
Tiểu Hoàn Đan (Chân): Đan dược khôi phục linh khí trong cơ thể trong nháy mắt, dưới Võ Hoàng có hiệu quả, giá bán 500 kim tệ.
Nộ Nguyên Đan (Chân): Tăng lên ba cảnh giới nhỏ cho tu luyện giả, dưới Võ Hoàng có hiệu quả, thời gian duy trì 100 tức không có tác dụng phụ, giá bán 10000 kim tệ.
Luyện Thể Đan (Chân): Gia tăng cường độ thân thể của tu luyện giả, gia tốc tốc độ tu luyện thân thể của võ giả, dưới Võ Hoàng có hiệu quả, giá bán 5000 kim tệ.
Sau khi nhìn năm loại đan dược này, Dương Phong không quản đến nó nữa. Đợi đến ngày mai năm loại đan dược mở khóa này, đều tự động được thêm vào trong quầy tự động, điểm này không cần Dương Phong lo lắng.
Dương Phong cuối cùng mở ra ba kiện vật phẩm ngẫu nhiên, - Cái quỷ gì thế này, lại là đan dược…
Vong Ưu Đan: Sau khi dùng có thể quên hết chuyện cũ, giá bán 5000 kim tệ.
Quy Tức Đan: Sau khi dùng có thể tiến vào trạng thái chết giả, thời gian một ngày, giá bán 1000 kim tệ.
Sinh Cốt Đan: Sau khi dùng có thể khiến cho chi vừa đứt lìa mà không nguy hiểm đến tính mạng mọc lại, giá bán 10000 kim tệ.
- Tiểu Bạch…
Dương Phong gọi một tiếng, Tiểu Bạch từ chỗ máy rút thưởng chạy tới, nhảy lên quầy.
- Chủ nhân, có gì phân phó!
Tiểu Bạch biết chủ nhân sẽ không dễ dàng gọi nó, nếu đã gọi khẳng định là có chuyện.
- Cái này cho ngươi.
Dương Phong đặt ngọc giản chứa Huyễn Linh Bí Điển ở trước mặt Tiểu Bạch.
- Chủ nhân, đây là thứ gì?
Tiểu Bạch nhìn thấy ngọc giản, trong lòng biết đây nhất định là thứ tốt, bằng không chủ nhân cũng sẽ không trịnh trọng như vậy.
- Ha ha, đây là thứ tốt, ngươi dùng tâm thần tiến vào ngọc giản này sẽ biết!
Chủ nhân đã nói là đồ tốt, như vậy khẳng định là một kiện đồ vật bất phàm, Tiểu Bạch lập tức dùng tâm thần tiến vào trong ngọc giản. Qua một hồi lâu, ngọc giản hóa thành tro bụi, Tiểu Bạch cũng mở to hai mắt, lắp bắp nói với Dương Phong:
- Chủ nhân, cái này… Cái này… Huyễn Linh… Bí… Điển… Quá… Quá trân quý, chủ nhân… Ngươi… Ngươi…
- Thế nào? Có tự tin tu luyện thành linh thú không?
Dương Phong cắt ngang lời Tiểu Bạch hỏi!
- Chủ nhân yên tâm, Tiểu Bạch nhất định không phụ sự mong đợi! Nói xong nó nheo mắt lại, nằm úp sấp trên quầy tiêu hóa nội dung bên trong Huyễn Linh Bí Điển.
…
Tâm tình Dương Phong bây giờ vô cùng tốt, nhìn cái gì cũng đều cười tủm tỉm!
Điểm ấy khiến Trần Lâm có chút mê hoặc, vừa rồi mây đen dày đặc, sao bây giờ lại tinh không vạn dặm? Hắn lắc đầu, đem suy nghĩ ném ra sau đầu!
- Ha ha, xem ra Ngụy gia chúng ta thật sự là gia tộc Âu Hoàng!
Lúc này, Ngụy Thư Tuấn từ trong bí cảnh thí luyện đi ra, vừa đi vừa tung hứng chiếc hộp trong tay, một bộ dáng vẻ lỗ mãng.
- Vị tiểu ca, huynh trúng cái gì vậy?
Ngụy Thư Tuấn đi qua bên cạnh Ngụy lang, y lên tiếng hỏi.
- Ồ, chào huynh! Ta cũng không biết bên trong là cái gì, còn chưa mở ra xem đâu!
Ngụy Thư Tuấn lễ phép đáp.
Hắn từ trong bí cảnh thí luyện đi ra còn chưa mở chiếc hộp này, hắn muốn giao cho muội muội Ngụy Đình Đình của mình mở ra, xem thử có thể mở ra đồ tốt hay không, tuy rằng hắn biết vật phẩm bên trong không thể thay đổi, nhưng mà, luôn luôn có một ít tâm lý may mắn.
Nếu như theo lời Dương Phong mà nói, hắn nhất định sẽ nói đây là con mèo của Schrödinger.
- Vị huynh đài này, chúc huynh cũng có thể đạt được quà tặng của lễ Trùng Dương! Nói xong, Ngụy Thư Tuấn liền đi ra khỏi cửa hàng, đi đến chỗ bọn Ngụy Phách Thiên.
- Thư Tuấn huynh, chờ ta… Phía sau, Hứa Nguy từ trong bí cảnh thí luyện đi ra, gọi với theo Ngụy Thư Tuấn.
Ngụy Thư Tuấn quay đầu nhìn lại, thấy Hứa Nguy cũng cầm một cái hộp.
- A, Hứa Nguy huynh, huynh cũng nhận được lễ vật này sao?
Ngụy Thư Tuấn tỏ vẻ kinh ngạc khi Hứa Nguy cũng nhận được lễ vật!
- Ha ha, ta đây là hoàn toàn may mắn!